Bỏ qua điều hướng

Thương hiệu tôi yêu: Đứng bếp cùng mẹ chờ chả giò Cầu Tre

Thương hiệu tôi yêu: Đứng bếp cùng mẹ chờ chả giò Cầu Tre
Nguồn ảnh: Tuổi Trẻ

Mỗi khi nghĩ về tuổi thơ, tôi vẫn nhớ căn bếp nhỏ của mẹ, nhớ tiếng dầu sôi trong chảo và nhớ cảm giác háo hức khi biết hôm nay cả nhà có chả giò.

Thương hiệu tôi yêu: Đứng bếp cùng mẹ chờ chả giò Cầu Tre - Ảnh 1.

Món chả giò Cầu Tre từng gắn với tuổi thơ của nhiều người tiêu dùng.

Hồi nhỏ, nhà tôi không khá giả. Những món như chả giò, há cảo hay hoành thánh không phải thứ ngày nào cũng có trên mâm cơm. Vì vậy, mỗi lần mẹ đi chợ về mà trong giỏ có một gói chả giò, đối với mấy đứa nhỏ trong nhà, đó gần như là một ngày đặc biệt.

Tôi nhớ cảm giác đó rất rõ. Mẹ vừa đem đồ ăn vào bếp là tôi đã chạy theo hỏi: "Má mua gì vậy?" Nếu nghe mẹ nói "chả giò" thì trong bụng vui lắm. Nhưng cũng không dám đòi ăn ngay, vì biết mẹ còn phải để dành cho cả nhà. Cứ đứng loanh quanh bên bếp, lâu lâu lại nhìn vào chảo, chờ mẹ chiên xong.

Đến lúc chả giò bắt đầu vàng, mùi thơm bay ra, tôi cứ thấy thời gian sao mà lâu quá. Mẹ vừa gắp ra đĩa là tôi đã muốn ăn ngay một cái. Có khi mẹ còn phải nhắc: "Để nguội bớt rồi ăn, nóng đó."

Nhưng trẻ con lúc đó đâu có biết chờ. Cầm cái chả giò nóng hổi trên tay, vừa thổi vừa cắn một miếng. Bên ngoài giòn rụm, bên trong thơm nóng. Chỉ một cái thôi mà thấy ngon vô cùng.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ cái ngon ngày đó không chỉ đến từ món ăn. Mà vì nhà mình không có nhiều, nên mỗi lần được ăn chả giò đều trở thành một niềm vui rất lớn. Tôi lớn lên ở Sài Gòn. Những năm tháng đó trôi qua lâu rồi, nhưng mỗi khi nghĩ về tuổi thơ, tôi vẫn nhớ căn bếp nhỏ của mẹ, nhớ tiếng dầu sôi trong chảo và nhớ cảm giác háo hức khi biết hôm nay cả nhà có chả giò.

Ngày đó tôi chưa biết nhiều về thương hiệu Cầu Tre. Tôi cũng không rõ món chả giò mình ăn được làm ra như thế nào. Tôi chỉ biết mẹ mua và mang về cho cả nhà, rồi cả đám con ngồi chờ đến bữa. Cầu Tre đến với tuổi thơ tôi đơn giản như vậy.

Không quảng cáo, không biển hiệu, cũng chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là một món ăn mẹ mua về trong những ngày gia đình có chút dư dả hơn bình thường.

Rồi tôi lớn lên.

Từ một đứa trẻ chỉ biết chờ mẹ đi chợ về, tôi bắt đầu đi học, đi làm, rồi có gia đình riêng. Cuộc sống sau này có nhiều thứ hơn ngày trước. Những món ăn từng là "đặc biệt" với tôi ngày nhỏ, bây giờ muốn ăn lúc nào cũng có thể mua được.

Có những hôm tan làm muộn, chẳng biết hôm nay ăn gì, tôi lại ghé mua vài món quen thuộc. Và thật lạ, giữa bao nhiêu lựa chọn, tay tôi vẫn thường tìm đến những món của Cầu Tre.

Đến lúc đó tôi mới nhận ra, Cầu Tre đã đi cùng mình từ lúc nào chẳng biết.

Ngày trước mẹ mua cho tôi.

Bây giờ tôi mua cho gia đình mình.

Có những buổi tối nhìn con ngồi ăn chả giò, tôi bỗng nhớ đến mình của mấy chục năm trước. Cũng món ăn đó, cũng cái dáng ngồi chờ bên bàn ăn đó. Chỉ khác là ngày xưa tôi ngồi chờ mẹ, còn bây giờ tôi lại đang nhìn con mình ăn.

Có khi con ăn hết rất nhanh rồi xin thêm một cái nữa. Tôi nhìn mà bật cười. Trong đầu tự nhiên lại hiện lên hình ảnh mình ngày nhỏ, cũng từng ngồi chờ mẹ gắp cho một cái chả giò nóng hổi.

Mẹ tôi bây giờ đã lớn tuổi. Không còn thường xuyên đứng dưới bếp làm những món như ngày trước nữa. Căn bếp cũng khác, cuộc sống cũng khác. Nhưng đôi khi chỉ cần nhìn thấy một gói há cảo hay chả giò Cầu Tre trong tủ lạnh, tôi lại nhớ đến những buổi chiều rất xa của mình.

Những ký ức tưởng như bình thường vậy mà chẳng hiểu sao lại nhớ rất lâu.

Có lẽ vì vậy mà tôi quý Cầu Tre theo một cách rất riêng.

Không phải vì Cầu Tre là một thương hiệu đã có mặt bao nhiêu năm. Mà bởi vì trước khi tôi biết đến hai chữ "thương hiệu", Cầu Tre đã là một phần trong những bữa cơm của gia đình tôi rồi.

Nó đã đi qua hai thế hệ trong gia đình tôi theo một cách rất tự nhiên. Ngày trước là mẹ mua về cho những đứa con. Bây giờ đến lượt tôi mua về cho những người mình thương.

Và có lẽ điều đáng quý nhất của một thương hiệu không phải là người ta nhớ đến nó vì những điều thật lớn lao, mà là sau rất nhiều năm, giữa bao nhiêu thứ đã thay đổi, người ta vẫn nhìn thấy nó và bất giác nhớ về một người, một căn bếp, một bữa cơm.

Với tôi, Cầu Tre là như vậy.

Một cái tên rất quen. Một món ăn rất quen. Và cũng là một phần ký ức mà tôi không muốn mình quên.

Thương hiệu tôi yêu: Đứng bếp cùng mẹ chờ chả giò Cầu Tre - Ảnh 2.

Thương hiệu tôi yêu: Đứng bếp cùng mẹ chờ chả giò Cầu Tre - Ảnh 2.Thương hiệu tôi yêu: Yêu thương bắt đầu từ những tiếng gọi tên…

Đã hơn 20 năm trôi qua, những ký ức về một thương hiệu gas uy tín, chất lượng như Petrovietnam vẫn luôn đọng lại trong tâm trí tôi với biết bao kỷ niệm cùng cha mẹ từ những ngày đầu kinh doanh gas đến nay.

Thương hiệu Cầu Tre từ lâu đã gắn liền với đời sống ẩm thực tại Sài Gòn qua các món ăn truyền thống như chả giò, há cảo và hoành thánh. Đặc biệt, món chả giò không chỉ gắn bó với mâm cơm gia đình mà còn nhận được sự yêu thích từ các nhà ngoại giao tại TP.HCM cùng nghệ sĩ Daesung thuộc nhóm nhạc Big Bang khi liên tục khen ngợi bên cạnh sinh tố và heo sữa quay. Sản phẩm đến với người tiêu dùng một cách tự nhiên thông qua những bữa ăn gia đình giản dị mà không phụ thuộc vào quảng cáo hay biển hiệu. Trong ký ức của nhiều thế hệ, hình ảnh căn bếp nhỏ cùng tiếng dầu sôi và mùi thơm của chả giò vừa chiên xong luôn gợi nhớ về tình yêu thương của mẹ. Việc trẻ con kiên nhẫn đứng chờ bên chảo dầu để nhận chiếc chả giò nóng hổi giòn rụm đã biến món ăn thành niềm vui đặc biệt trong những ngày gia đình có chút dư dả. Giá trị ẩm thực lúc bấy giờ không chỉ nằm ở hương vị món ăn mà còn xuất phát từ sự trân trọng những khoảnh khắc ấm áp bên người thân. Theo thời gian, những đứa trẻ năm xưa trưởng thành, đi học, đi làm và bắt đầu tự xây dựng gia đình riêng cho mình. Dù cuộc sống hiện đại mang lại nhiều sự lựa chọn đa dạng hơn, sản phẩm Cầu Tre vẫn trở thành ưu tiên quen thuộc trong các bữa ăn gia đình. Việc quan sát con nhỏ háo hức ăn từng chiếc chả giò nóng hổi đã tái hiện lại hình ảnh của chính mình nhiều năm trước, khẳng định sự tiếp nối tình thân bền chặt qua từng thế hệ.