Vợ chồng tôi khuyến khích con thi lại nhưng nó hẹn lần, hẹn lữa rồi lơ đi cho tới giờ.
Nhà tôi thuộc hàng khá giả, có thu nhập ổn định, thường xuyên từ dãy trọ cho thuê. Hai con gái lớn đều thành đạt, lo được cho bố mẹ. Lương hưu vợ chồng tôi chỉ dành tích lũy chứ không dùng đến.
Nói chung đời sống không có gì phải lo, ngoại trừ cậu con út khiến vợ chồng tôi mất ăn, mất ngủ. Nó đóng cửa phòng ôm máy tính ngày đêm, không giao du, không có nhu cầu tiếp xúc chứ đừng nói đi tìm bạn gái để cưới vợ.
Chàng trai mê chơi game, ít ra ngoài giao du bạn bè (Ảnh minh hoa: Shutterstock).
Đợt này, dãy trọ của tôi có một cô bé ở quê lên thuê. Con bé học Đại học Thương mại, tính tình vui vẻ, đáng yêu. Con hay hỏi chuyện tôi, học cách nấu món này món nọ, lần nào ở quê lên cũng có quà quê biếu vợ chồng tôi, rồi tôi lại gửi quà về cho ông bà dưới đó. Tình cảm hai bên có thể coi là tốt đẹp.
Chồng tôi quý con bé lắm, còn ước ao có đứa con dâu như nó thì nhắm mắt cũng an tâm. Tôi nảy ra ý định làm mối con trai cho cô bé nên gạ: "Chịu làm dâu nhà bác thì toàn bộ cơ ngơi này để cho các con. Chỉ cần con gật đầu là đám cưới liền. Lễ xuyến, vòng vàng, rước dâu to nhất, bố mẹ con tha hồ hãnh diện".
Cô bé cười tít mắt, tuy không nói đồng ý làm dâu nhưng đồng ý làm bạn với con trai tôi. Lâu lắm rồi tôi mới thấy có người lôi được thằng con tôi ra khỏi nhà đi ăn quán. Khi về, tôi hỏi cô bé cảm nhận ra sao, nó bảo: "Anh Phong hiền, dễ nói chuyện".
Phải nói là tôi mừng không để đâu cho hết. Con trai tôi, tôi hiểu hơn bất kỳ ai. Bình thường cạy mồm chẳng nói, nhưng nếu gặp người hợp gu, nó sẽ thoải mái bộc lộ rất nhiều.
Người chịu nghe câu chuyện của nó cũng phải là người hiểu biết, chịu khó lắng nghe mới được.
Con tôi chỉ bị hấp dẫn bởi các chủ đề to tát kiểu thiên văn, địa lý, kỹ thuật, xe tăng, súng ống... Ai hiểu thì khen thông minh, ai không cảm thông thì ác mồm nói con tôi "đầu có điện, thần kinh mát không bình thường".
Tôi muốn tìm vợ để con trai thay đổi (Ảnh minh hoạ: pexels).
Nhưng tôi khẳng định nó hoàn toàn bình thường, thậm chí còn rất giỏi. Từ nhỏ đã nghe hiểu tiếng Anh, xem tivi trực tiếp từ kênh của nước ngoài. Năm con học cấp 2, chính thầy giáo dạy toán vào tận nhà xin phép vợ chồng tôi cho con vào đội tuyển.
Chỉ là sau đó nó chuyển hướng đam mê sang máy tính, chơi game, điện tử, rồi lơ là việc học. Lỗi một phần là do chúng tôi chiều con.
Cuộc đời này chẳng cho ai hết. Nhiều nhà khổ vì con nhanh nhẹn quá, "phá gia chi tử", nợ nần, ân oán khắp nơi.
Nhà tôi thì ngược lại, được thằng con trai khôi ngô, ngoan ngoãn thì lại hiền quá, đến giao tiếp còn lười.
Mọi chuyện đang êm ả, tôi còn khấp khởi mừng vì sắp "tán" được con dâu thì đùng một hôm, bố mẹ cô bé từ quê lên thẳng nhà tôi làm ầm, làm ĩ.
Họ buộc tội tôi "tâm cơ", dùng tiền mua chuộc, lừa dối cô con gái ngây thơ của họ.
Nguyên văn mẹ cô bé nói như sau: "Con tôi nó là sinh viên, tương lai tươi sáng, kiếm đâu chẳng được chồng. Bà già rồi còn lừa đứa trẻ, gạ nó lấy thằng thần kinh con bà".
60 năm trong đời tôi chưa từng cãi cọ với ai, gia đình được tiếng đàng hoàng, tử tế. Sự vụ này xảy ra khiến chuyện nhà tôi bị mang ra bàn tán, vợ chồng tôi biến thành kẻ không ra gì, con trai bị người ta cười cợt, tôi thấy đau lòng, xấu hổ.
Muốn tìm hạnh phúc cho con là sai sao? Mai mối, tìm vợ cho con thì có gì mà không tử tế?
Con tôi có thể không nhanh nhẹn như nhiều thanh niên bằng tuổi, nó chậm chạp, không chịu đi làm. Nhưng thu nhập vợ chồng tôi để lại cho con chẳng lo sống khổ.
Thử hỏi mọi người, con gái ở quê lên, lạ nước lạ cái, đi làm dâu chỗ khác dễ gì?
Trong khi làm dâu nhà tôi không cần phải nghĩ. Tôi nói rất thật, theo quan điểm của tôi, thà lấy chồng hiền lành còn hơn gấp trăm vạn lần lấy phải kiểu khôn ngoan quá mức.
Cuộc đời này tôi gặp rất nhiều rồi, nhanh nhẹn quá sẽ đi kèm với tính toán, lọc lõi, rồi chơi bời, từng trải. Báu gì đâu mà kỳ thị con tôi?