Hồi đầu tháng, bố mẹ người yêu sang nhà tôi nói chuyện trầu cau. Đúng kế hoạch thì tháng 10 này tôi lên xe hoa về nhà chồng. Mọi chuyện tưởng chừng êm đẹp thì lại xảy ra chuyện...
Cách đây ít tháng, tôi và hội bạn săn thành công vé xem tour diễn của nhóm nhạc đình đám. Tôi còn gạ được cả người yêu đi cùng để hai đứa có kỷ niệm đẹp trước khi về chung một nhà.
Người yêu tôi biết rõ, để được tham dự đêm nhạc này, tôi cùng các bạn mất rất nhiều công sức. Từ săn vé theo khu, đến tính toán phương tiện di chuyển, rồi đầu tư trang phục, tốn hơn chục triệu đồng. Nhưng vì thần tượng, chúng tôi vô cùng hào hứng.
Nhưng rồi mọi thứ diễn ra giống như trò đùa của số phận. Sát giờ đi, theo kế hoạch tôi đợi người yêu đến đón, sau đó tập hợp cùng cả nhóm. Nhưng đúng lúc ấy, người yêu gọi điện báo tin mẹ anh phải đi cấp cứu.
Tôi bị hủy hôn chỉ vì đi xem hòa nhạc thần tượng Hàn Quốc (Ảnh minh họa: Pinterest).
Người yêu tôi đang trên đường vào bệnh viện và yêu cầu tôi đi thẳng vào đó để hỗ trợ bố cùng chị gái anh xem mẹ thế nào. Tôi ngơ mất mấy giây, sau đó kịp hỏi: "Còn đêm nhạc của em?". Người yêu gắt gỏng đáp "hủy hết" rồi cúp máy.
Hội bạn liên tục giục nhau sợ trễ giờ, đường tắc. Tôi khổ sở thông báo sự việc. Cô bạn tôi nói một câu chí lý: "Trong bệnh viện đã có bố anh ấy với chị gái, thêm cậu vào thì giải quyết được gì. Nếu xuất hiện chỉ để "có hình" thì thôi. Sống với nhau còn lâu dài, cần gì hình thức".
Tôi nghĩ rất phải. Bố chồng tương lai của tôi nhanh nhẹn. Chị gái anh thì tháo vát khỏi bàn, thêm người yêu tôi về đó là 3 người lớn, chẳng cần đến tôi. Khéo có tôi đến còn vướng chân thêm.
Vì vậy tôi nhắn cho người yêu, giải thích rất mạch lạc ý này, còn ngọt ngào xin anh cho tôi chậm vài giờ, xong đêm nhạc tôi sẽ đến bệnh viện ngay. Người yêu không trả lời, tôi hơi buồn nhưng bù lại tôi đã có một đêm "đu idol" xứng đáng.
Hôm sau, tôi gọi điện cho người yêu từ sớm, anh chỉ nói một câu: "Em không cần vào nữa, mẹ anh đỡ rồi". Sau đó giữa chúng tôi xảy ra tranh luận. Tôi nói tôi sẵn sàng nghỉ làm để chăm mẹ anh, đó mới là tình thương thực tế.
Nhà tôi từng có người nằm viện nên tôi biết, con cái chia nhau ra chăm mới là cách làm tiết kiệm thời gian và sức lực, không phải cứ lao vào bệnh viện để ngồi lo lắng mới là thương.
Qua cách anh nói, tôi thấy mình không được tôn trọng. Con gái ai chẳng có giấc mơ lãng mạn, đó mới gọi là thanh xuân. Lấy chồng rồi, con cái đùm đuề chắc gì có lại được những niềm vui ấy.
Về phần bố mẹ tôi, khi nghe tin thông gia ốm liền mang quà, mang tiền vào thăm. Ai ngờ không những không nhận được lời cảm ơn còn bị nghe những lời trách cứ nặng nề. Nhà anh gọi hành vi của tôi là vô trách nhiệm, "việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng", lớn đầu mà suy nghĩ trẻ con. Tóm lại họ không muốn con trai cưới cô vợ ham vui, thiếu nghiêm túc và nói thẳng tôi không phù hợp làm dâu.
Bố tôi tự ái, mắng người yêu tôi chưa trưởng thành. Việc nhỏ giữa hai đứa mà không biết đường thưa chuyện với người lớn, để chuyện nhỏ thành to, đẩy vấn đề tới mức nặng nề. Trầu cau đã mang đến tận nhà xin dâu, bây giờ chỉ vì xích mích không đáng mà nói câu không cưới nhẹ tênh.
Lời qua tiếng lại kết cục không nhà nào muốn con mình có liên hệ gì với bên kia nữa. Mẹ chồng "hụt" sưng sỉa chê bố mẹ tôi không nghiêm khắc dạy con, cho rằng con gái gia giáo không ai bỏ người nhà cấp cứu chỉ để đi xem thần tượng. Mẹ tôi thì to tiếng mắng nhà trai có xin cũng không gả nữa, nhìn cung cách gia đình là biết con mình làm dâu sẽ khổ.
Sau bữa đó tất nhiên không có đám cưới nào diễn ra. Ai trong cuộc cũng thấy bị tổn thương sâu sắc. Bố mẹ giận lây sang tôi, một tiếng cũng không nói chuyện. Nhưng tôi rất tâm đắc một câu mẹ nói. Ở góc độ nào đó, có thể coi đây là may mắn.
Đêm diễn của thần tượng đã cứu cả đời tôi. Tôi biết ơn vì buổi diễn xảy ra trước đám cưới, giúp tôi nhận ra người tôi định lấy và bản chất gia đình nhà chồng. Chia tay là chuyện không ai muốn, nhưng thà bỏ sớm đỡ mệt về sau, chứ cưới về chắc tôi càng khốn khổ.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!