Bỏ qua điều hướng

Tôi nhận kết đắng khi nghe lời vợ bán nhà "bỏ phố về rừng"

Tôi nhận kết đắng khi nghe lời vợ bán nhà "bỏ phố về rừng"
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Ngồi bó gối giữa hiên nhà lộng gió nơi thâm sơn cùng cốc, nhìn đôi bàn tay chai sần, chi chít vết xước, tôi ân hận tột cùng.

Mới hơn một năm trước, đôi bàn tay này chỉ quen cầm bút, gõ phím ở chốn văn phòng Hà Nội. Giờ đây, tôi như một nông phu cùng kiệt, còn gia đình nhỏ của mình thì đang bên bờ vực của sự rạn nứt.

Vợ tôi vốn là một người phụ nữ lãng mạn. Trải qua nhiều năm sống giữa Thủ đô chật chội, cô ấy chán ngấy khói bụi, tắc đường và áp lực đô thị.

Hằng ngày, vợ rót vào tai tôi những viễn cảnh thơ mộng về một ngôi nhà gỗ bên suối, sáng hái rau, chiều chăn gà, tối thảnh thơi uống trà ngắm trăng.

Cô ấy thề thốt hứa hẹn sẽ cùng tôi vun đắp, tự tay cuốc đất trồng rau, nuôi gà để tự cung tự cấp. Đỉnh điểm là khi cô ấy nhiều lần nói bị trầm cảm khi sống ở thành phố. Thương vợ, tôi tặc lưỡi gật đầu. Chúng tôi quyết định bán căn chung cư nhỏ ở Hà Nội.

Tôi nhận kết đắng khi nghe lời vợ bán nhà bỏ phố về rừng - 1

Vợ tôi sống thanh cảnh, thích tận hưởng thiên nhiên, bỏ mặc chồng con (Ảnh minh họa: Sina).

Vì tài chính eo hẹp, số tiền bán nhà không đủ để mua những mảnh đất đẹp ở vùng ven. Chúng tôi đành mua một mảnh đất rộng nhưng nằm tận vùng cao hẻo lánh, cách xa thị trấn, xung quanh chỉ có núi rừng hiu quạnh, đường sá đi lại hiểm trở.

Nhưng tôi đâu ngờ, chính quyết định đó đã tự tay tước đi sự bình yên thực sự của gia đình mình.

Những ngày đầu tiên dọn về, thực tế tàn khốc lập tức giáng xuống. Căn nhà cũ dột nát cần sửa sang, mảnh đất cằn cỗi đầy cỏ dại và sỏi đá cần cải tạo.

Tôi xắn tay áo lên, làm việc quần quật từ tờ mờ sáng đến tận khuya. Từ việc khiêng vác từng bao xi măng, lợp lại mái tôn, đến việc cuốc đất, xách nước chẻ củi, tôi làm tất cả với niềm tin đổi lấy tổ ấm bình yên.

Thế nhưng, người vợ từng hứa hẹn cùng tôi xắn tay trồng cây, chăn nuôi lại hoàn toàn thay đổi. Cô ấy hào hứng sắm những bộ váy áo thướt tha, ngày ngày pha trà, cắm hoa dại, lôi điện thoại ra chụp ảnh rồi ngồi tĩnh tọa giữa sân, gọi đó là quá trình chữa lành và tận hưởng cuộc sống.

Khi tôi nhễ nhại mồ hôi, da sạm đen vì nắng gió núi rừng, nhờ vợ phụ nhổ cỏ hay nấu một bữa cơm tử tế, cô ấy gắt gỏng: "Anh đừng mang cái nhịp sống xô bồ, nặng vật chất ấy về đây. Em về quê là để thanh lọc tâm hồn, để hòa mình vào vạn vật, chứ không phải để làm quần quật như thế!".

Đỉnh điểm của bi kịch không chỉ nằm ở sự vô trách nhiệm của vợ, mà là ở tương lai của đứa con trai 5 tuổi. Ở độ tuổi cần được đến trường mầm non, làm quen với con chữ và bạn bè, thì thằng bé lại bị mẹ giữ rịt ở nhà.

Xung quanh không có trường học gần, tôi muốn đưa con xuống thị trấn học nội trú hoặc thuê người đưa đón, nhưng vợ tôi kiên quyết phản đối. Cô ấy đưa ra một mớ triết lý cao siêu: "Con người sinh ra phải được tự do khám phá thiên nhiên. Đừng nhốt con vào bốn bức tường lớp học. Cứ để con phát triển một cách tự nhiên nhất, cỏ cây nuôi lớn tâm hồn nó!".

Kết quả của sự phát triển tự nhiên ấy là gì? Con tôi từ một cậu bé hoạt bát ở thành phố nay gầy nhom, đen nhẻm, suốt ngày lấm lem bùn đất, lủi thủi chơi một mình với mấy hòn đá, ngọn cỏ.

Đáng sợ nhất là vụ tai nạn suýt cướp đi sinh mạng con tôi. Chiều hôm đó, thằng bé trượt chân ngã xuống vũng nước sâu do mưa lũ để lại sau nhà, con chới với, sặc nước. May mắn sao tôi vừa đi vác củi về đến nơi, lao xuống kéo con lên trong sự hoảng loạn tột độ. Trong khi đó, vợ tôi đang say sưa ở tít góc vườn, đeo tai nghe để... nghe nhạc tĩnh tâm.

Tôi gào lên trong phẫn nộ, đập nát ấm trà đắt tiền của cô ấy. Tôi hỏi cô ấy rằng thanh lọc tâm hồn ở đâu khi để con xém chết, khi để chồng lao lực? Cô ấy khóc lóc bù lu bù loa, cào cấu và mắng chửi tôi là kẻ thô lỗ.

Sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm vào đợt mưa bão tháng trước. Gió rít từng hồi xé toạc một góc mái nhà lợp tạm. Nước mưa tạt lênh láng. Tôi thức trắng đêm lấy chậu hứng nước, lấy tấm áo mưa che chắn cho con ngủ.

Nhìn sang vợ, cô ấy trùm chăn kín mít, bực dọc vì tiếng mưa làm mất giấc ngủ. Sáng hôm sau, đường sạt lở, con lại lên cơn sốt cao. Tôi mặc áo mưa, trèo đèo lội suối đi bộ gần chục cây số để mua thuốc hạ sốt và chút thịt nấu cháo cho con.

Về đến nhà, người ướt sũng, run bần bật, tôi chết lặng khi thấy vợ đang nhởn nhơ lấy số tiền tiết kiệm cuối cùng trong tài khoản để đặt mua vài bức tượng gốm trang trí sân vườn. Cô ấy thản nhiên bảo: "Nhà cửa phải có góc nghệ thuật thì tâm trạng mới an vui, mới có động lực sống tiếp".

Tôi gục ngã hoàn toàn. Tài chính cạn kiệt, tiền bán nhà ở Hà Nội đã vùi hết vào mảnh đất này. Trở lại phố thị thì không còn nhà, không còn vốn liếng. Trụ lại nơi này, một mình tôi làm sao gánh vác nổi người vợ chỉ biết mộng mơ, lười nhác. Còn tương lai của con trai tôi sẽ thế nào?

Giờ đây, mỗi đêm nghe tiếng ếch nhái kêu ộp oạp giữa rừng vắng, tôi chỉ muốn gào thét lên. Tôi đã tự tay phá nát gia đình, tước đi tương lai của con mình chỉ vì mù quáng tin vào giấc mộng "bỏ phố về rừng", tin vào thứ vỏ bọc chữa lành hào nhoáng mà sáo rỗng của vợ.

Tôi đang thật sự hối hận, nhưng đường về lại mịt mù giông bão. Chẳng lẽ, cuộc đời tôi và con trai cứ thế này mà chôn vùi nơi hẻo lánh này sao? Tôi phải làm gì đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Trào lưu bán nhà thành phố để "bỏ phố về rừng" đang bộc lộ nhiều mặt trái cay đắng khi sự lãng mạn hóa cuộc sống nông thôn va chạm với thực tế khốc liệt. Trường hợp một gia đình ở Hà Nội mới đây là ví dụ điển hình cho những hệ lụy nghiêm trọng từ quyết định thiếu thực tế này. Sau khi bán căn chung cư nhỏ tại Thủ đô để chuyển lên vùng cao hẻo lánh mua đất, họ vấp phải vô vàn khó khăn về hạ tầng và điều kiện sống. Sự lệch pha trong tư tưởng giữa hai vợ chồng nhanh chóng biến giấc mơ bình yên thành gánh nặng đơn độc cho người chồng. Trong khi người chồng phải lao động chân tay kiệt lực từ việc sửa nhà dột nát đến cải tạo đất cằn cỗi, người vợ lại từ chối chia sẻ công việc với lý do tận hưởng thiên nhiên và thanh lọc tâm hồn. Khoảng cách quan điểm sống ngày càng lớn khiến gia đình đứng trước nguy cơ rạn nứt sâu sắc. Hệ quả nặng nề nhất rơi vào đứa con trai 5 tuổi khi bị cắt đứt hoàn toàn cơ hội học tập và giao tiếp xã hội chuẩn mực. Quan niệm giáo dục để con phát triển tự nhiên giữa núi rừng của người mẹ đã khiến đứa trẻ trở nên gầy gò, thu mình và thiếu đi sự chăm sóc thiết yếu. Đỉnh điểm nguy hiểm là vụ tai nạn trượt chân ngã xuống vũng nước sâu sau mưa lũ, trở thành lời cảnh báo cay đắng cho tư duy rời bỏ đô thị một cách cảm tính.