Bỏ qua điều hướng

Chồng bị tai biến, tôi chết lặng khi bố chồng buông một câu

Chồng bị tai biến, tôi chết lặng khi bố chồng buông một câu
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Gần một năm chăm chồng bệnh đến kiệt sức, tôi quyết định dừng lại khi gia đình chồng không hỗ trợ, thậm chí còn khuyên con dâu về bảo bố mẹ đẻ bán đất để chữa bệnh cho con rể.

Xin chào độc giả mục Tình yêu - Giới tính của báo Dân trí. Tôi tên H. (44 tuổi, quê Bắc Ninh), là độc giả trung thành của chuyên mục này. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ câu chuyện khiến bản thân mất ngủ suốt mấy ngày qua, mong nhận được lời khuyên của mọi người.

Chồng tôi tên M., 47 tuổi, ở cùng quê. Chúng tôi có 3 người con. Cháu lớn nhất học cấp 3, cháu nhỏ nhất mới vào tiểu học. Chồng tôi làm phụ xe khách tuyến Hà Nội - Bắc Ninh, còn tôi buôn bán hoa quả ở chợ gần nhà. Cuộc sống không dư dả, chỉ đủ trang trải con cái ăn học.

Gần một năm trước, chồng tôi bị tai biến. Anh hầu như nằm một chỗ, mọi sinh hoạt từ ăn uống, vệ sinh đến di chuyển đều cần người hỗ trợ.

Chồng bị tai biến, tôi chết lặng khi bố chồng buông một câu - 1

Bố chồng nói một câu khiến tôi cảm thấy bị tổn thương, muốn buông tay tất cả (Ảnh minh họa: TD).

Biến cố khiến chồng tôi mất hoàn toàn thu nhập. Tôi cũng phải nghỉ việc để ở nhà chăm sóc anh và lo cơm nước cho các con. Gần 300 triệu đồng tiền tiết kiệm của hai vợ chồng nhanh chóng cạn dần. Tiền viện phí, thuốc men, ăn uống và những khoản phát sinh khiến tôi gần như không còn khả năng xoay xở.

Nhưng điều khiến tôi buồn hơn cả là thái độ của bố mẹ chồng. Ông bà có điều kiện, có đất, có tiền gửi ngân hàng nhưng khi nhìn thấy hoàn cảnh của con trai và con dâu khó khăn như thế mà không có hành động thiết thực nào để hỗ trợ.

Thời gian đầu, bố mẹ chồng còn đến thăm nom, nhưng chỉ hỏi han tình hình rồi về. Sau đó, việc qua lại cũng thưa dần. Gần một năm qua, số tiền ông bà cho con trai gần như không đáng kể, chủ yếu là vài túi hoa quả hoặc hộp sữa mỗi lần ghé qua.

Tôi nhớ, ngày chúng tôi cưới, trước mặt nhà trai nhà gái, ông bà tuyên bố cho chúng tôi một mảnh đất làm vốn. Nhưng từ đó đến giờ vẫn chỉ là lời nói. Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất vẫn đứng tên bố mẹ chồng và ông bà chưa làm thủ tục sang tên cho vợ chồng tôi.

Suốt thời gian chồng nằm một chỗ, tôi chưa mở miệng xin ông bà một đồng. Tôi nghĩ vợ chồng có thế nào thì lo thế ấy. Tôi chỉ mong chồng khoẻ lại, còn khó khăn thế nào tôi chịu được.

Chỉ khi số tiền trong nhà đã cạn kiệt, tôi không đi làm kiếm tiền được, đường cùng, tôi mới lấy hết can đảm nói với mẹ chồng: “Bố mẹ cho con bán mảnh đất ngày trước bố mẹ nói cho vợ chồng con nhé. Tiền này con dùng chữa bệnh và thuê người hỗ trợ chăm anh M.”.

Nhưng mẹ chồng tôi lại bảo: “Đất vẫn đứng tên bố mẹ, ai bảo là của các con mà bán? Ngày đó, bố mẹ nói thế là để các con yên tâm làm ăn. Thằng M. đang bệnh thế này, giờ bán đất, sau này lấy gì để sống?”.

Tôi rơi nước mắt mà nói rằng, nếu bây giờ không có tiền chữa bệnh cho anh M. thì còn gì mà nói sau này?

Chưa dừng lại ở đó, câu nói của bố chồng mới thực sự khiến tôi chết lặng: “Nhà ngoại con cũng có đất. Sao không về bảo bố mẹ con bán một miếng mà lo cho chồng? Con lấy nó rồi thì vợ chồng phải có trách nhiệm với nhau chứ”.

Tôi không biết phải trả lời thế nào. Bố mẹ đẻ tôi chỉ có căn nhà đang ở và vài sào ruộng. Từ ngày con rể bệnh, tháng nào ông bà cũng cố gắng gom góp đưa cho tôi vài triệu đồng. Từ con chó, đàn vịt, vườn chuối, cái gì bán được, ông bà cũng bán để dồn tiền cho con rể chữa bệnh.

Bố mẹ tôi hoàn cảnh khó khăn mà còn lo cho con rể như thế, trong khi bố mẹ chồng tôi có điều kiện lại chỉ đứng ngoài nhìn con trai bệnh tật, rồi buông câu “về bảo bố mẹ con bán một miếng mà lo cho chồng”.

Gần một năm qua, tôi luôn ở cạnh chồng, hỗ trợ anh ăn uống, tắm rửa, rồi lo tiền học hành cho con nhưng chưa có giây phút nào có ý định từ bỏ hay nặng nhẹ với anh. Tôi thương anh và biết bệnh tật không phải lỗi của anh. Lúc khỏe mạnh, anh cũng đối xử tốt với vợ con. Vì vậy tôi cố được ngày nào hay ngày đó.

Nhưng nghe xong câu nói của bố mẹ chồng, tôi cay đắng nhận ra mình không thể tiếp tục một mình được nữa. Tôi nói với ông bà, mình sẽ làm thủ tục ly hôn, chồng tôi thì ông bà đón về mà chăm.

Nghe tôi nói vậy, mẹ chồng lập tức mắng tôi sống bạc bẽo, chồng vừa bệnh đã đòi bỏ. Tôi chỉ hỏi lại bà một câu: “Nếu con bạc bẽo vì không thể chăm chồng cả đời thì bố mẹ gọi việc có tiền, có đất nhưng không bỏ ra một đồng để chữa bệnh cho con trai mình là gì?”. Bố mẹ chồng im lặng!

Tôi không rời bỏ chồng vì anh bệnh. Tôi buông tay vì đến lúc kiệt sức, bản thân nhận ra mình đang phải gánh trách nhiệm của cả gia đình, trong khi gia đình chồng mặc nhiên coi việc chăm sóc con trai họ là trách nhiệm của riêng tôi.

Tôi làm thế này có nhẫn tâm với chồng không?

Theo thông tin ghi nhận từ Dân Trí, bài viết về 'Chồng bị tai biến, tôi chết lặng khi bố chồng buông một câu' đang thu hút sự chú ý của đông đảo độc giả. Bản tin phản ánh rõ diễn biến khi (Dân trí) - Gần một năm chăm chồng bệnh đến kiệt sức, tôi quyết định dừng lại khi gia đình chồng không hỗ trợ, thậm chí còn khuyên con dâ, cung cấp nhiều góc nhìn thực tế cho bạn đọc. Thông tin chi tiết và góc nhìn chuyên môn tiếp tục được các bên phối hợp cập nhật đầy đủ đến độc giả.