Tôi 27 tuổi, anh 38 tuổi, biết nhau vài năm nhưng chính thức yêu khoảng nửa năm nay. Trước khi yêu, tôi từng nghĩ anh khó gần. Anh ít nói, nguyên tắc, đôi khi gia trưởng và rất khó tính. Đến khi yêu rồi, anh lại khiến tôi cảm nhận được sự quan tâm mà trước đây tôi chưa từng có. Anh nhớ từng việc nhỏ của tôi. Cuối tuần, dù bận đến đâu anh cũng cố thu xếp đưa tôi đi ăn, đi chơi. Tôi đã nghĩ mình gặp đúng người. Khoảng cách 11 tuổi không khiến tôi bận tâm, anh trưởng thành, có công việc ổn định, gia đình nề nếp. Sau sáu tháng yêu nhau, anh nói muốn cuối năm tổ chức đám cưới. Tôi vui lắm, luôn nghĩ về ngôi nhà tương lai của hai đứa nhưng vẫn có chuyện tôi lăn tăn.
Tôi biết anh từng có quan hệ tình cảm với hai người phụ nữ đã có gia đình. Anh đã qua lại với họ trong thời gian khá dài. Điều khiến tôi sốc nhất là anh còn có một đứa con với một trong hai người. Lúc đầu tôi không tin, nghĩ có thể ai đó cố tình nói xấu anh trước khi chúng tôi cưới. Tôi tự tìm lý do để bảo vệ người mình yêu, cho đến khi tận mắt nhìn thấy anh đi cùng người phụ nữ kia và một bé trai. Bé tầm 6 tuổi, khuôn mặt giống anh như đúc. Tôi hỏi anh cụ thể, anh không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Anh chỉ nói những câu rất chung chung, kiểu như chuyện đã qua thì không nên đào lại, rằng tôi biết nhiều quá cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi hỏi thẳng: "Đứa bé đó có phải con anh không", anh chỉ im lặng. Tôi hỏi tiếp về người phụ nữ kia, anh lại tránh trả lời. Tôi chưa bao giờ nghĩ chồng sắp cưới lại dửng dưng trước những câu hỏi khiến tôi mất ngủ nhiều ngày.
Minh họa AI
Tôi gần như không ăn uống được, đi làm cũng không tập trung. Có những đêm tôi nằm một mình và tự hỏi tại sao chuyện này lại xảy ra với mình. Tôi từng tin anh là người đàn ông nghiêm túc. Anh sinh ra trong một gia đình khá gia giáo, bố mẹ đều đã nghỉ hưu, cách anh cư xử trước đây cũng khiến tôi nghĩ anh sống rất nguyên tắc. Vậy mà thực tế anh lại là một con người hoàn toàn khác. Tôi sợ anh vẫn chưa thực sự kết thúc những mối quan hệ đó. Một người phụ nữ có thể là quá khứ, còn một đứa trẻ thì không bao giờ là quá khứ. Nếu đứa bé thực sự là con anh, anh phải có trách nhiệm với con. Tôi hiểu điều đó và không bao giờ muốn ngăn cản anh làm tròn trách nhiệm của một người cha. Thế nhưng tôi không biết mình sẽ phải đối diện với việc này như nào.
Sau khi cưới, liệu tôi có phải thường xuyên gặp mẹ của con anh? Anh có đến nhà cô ấy không? Những dịp sinh nhật, lễ tết, việc học hành của con, những chuyện phát sinh bất ngờ... tôi sẽ phải đối diện thế nào? Còn người phụ nữ thứ hai thì sao? Anh có thực sự chấm dứt với họ chưa hay chỉ đang giấu tôi? Tôi đã hỏi anh có yêu tôi không. Anh nói có. Anh bảo những chuyện trước đây không ảnh hưởng đến tình cảm hiện tại. Anh vẫn muốn cưới tôi và cho rằng tôi đang suy nghĩ mọi thứ quá nghiêm trọng.
Tôi mới 27 tuổi, chưa từng kết hôn, chưa có con và chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bước vào một cuộc hôn nhân mà ngay từ trước ngày cưới đã phải học cách chấp nhận những người phụ nữ khác. Tôi vẫn yêu anh rất nhiều, đó mới là điều khiến tôi đau nhất. Nếu tôi hết yêu, có lẽ mọi chuyện đơn giản hơn. Tôi có thể bắt đầu lại mọi thứ dễ dàng. Cha mẹ tôi rất vui vì nghĩ cuối cùng con gái cũng tìm được người đàn ông trưởng thành để dựa vào. Tôi chưa dám nói với mẹ sự thật. Tôi sợ bố mẹ đau lòng, nhưng càng sợ hơn việc mình im lặng rồi vài năm sau phải trở về nhà trong nước mắt.
Tôi cứ nghĩ mãi, người đàn ông từng duy trì quan hệ với hai phụ nữ có gia đình, lại có con riêng, liệu có thể thay đổi chỉ vì chuẩn bị kết hôn với tôi? Tôi phải làm sao, có nên dừng cưới, hay cứ nghĩ đơn giản rằng ai chẳng có quá khứ, cái gì qua rồi thì kệ cho nó qua? Nếu là tôi, các bạn sẽ làm gì trong hoàn cảnh này?
Hồng Ngân