Đi taxi rồi nói 'tôi không có tiền': Nên đi đến cùng hay xem là 'chi phí rủi ro'
Nguồn ảnh: Tuổi Trẻ
Về chuyện một du khách Ấn Độ đi taxi rồi nói 'I don't have any money' (Tôi không có tiền), nhiều bạn đọc tranh luận việc ở lại tìm cách đòi cho bằng được tiền, song có ý kiến nói nên chấp nhận bỏ qua.
Du khách nước ngoài sử dụng taxi rồi từ chối thanh toán. Anh nói "I don't have any money" (Tôi không có tiền) - Ảnh cắt từ clip
Nhiều bạn đọc cho rằng số tiền ít hay nhiều không phải vấn đề cốt lõi. Điều đáng lo là nếu những hành vi cố tình không thanh toán kiểu như hành khách nước ngoài nọ nói "Tôi không có tiền" được xem như chuyện "xui rủi" và người bị thiệt đành chấp nhận, lâu dần có thể tạo tâm lý coi thường người làm dịch vụ.
Đôi co, người thiệt thêm là tài xế
"Số tiền ít hay nhiều đừng để chuyện này thành thông lệ sẽ làm khó các bác tài cũng như tạo tâm lý lo lắng hay dè chừng" - một bạn đọc bình luận.
Bạn đọc Ngọc Trâm nhìn vấn đề ở góc độ rộng hơn, cho rằng hình ảnh du lịch Việt Nam thân thiện, hiếu khách không thể đồng nghĩa với việc để những người thiếu ý thức lợi dụng.
"Hình ảnh du lịch Việt Nam thân thiện, hiếu khách không có nghĩa là trở thành nơi miễn phí cho những người thiếu ý thức đến lợi dụng. Phải xử lý nghiêm để giữ gìn môi trường du lịch công bằng, văn minh", Ngọc Trâm viết.
Cùng quan điểm, bạn đọc Tu Han cho rằng người Việt đôi khi có tâm lý nể nang, sợ mang tiếng nên dễ rơi vào thế chịu trận. Theo bạn đọc, việc mến khách phải đi liền với văn minh và tôn trọng pháp luật, không thể biến thành sự bao che cho hành vi vô văn hóa như quỵt tiền cuốc xe được.
Một số bạn đọc cũng cho rằng cần phân biệt trường hợp khách thật sự gặp khó khăn với hành vi cố tình quỵt tiền. Bạn đọc nguy****@gmail.com viết: "Thà khách nói trước không có tiền cần sự giúp đỡ, chứ để họ lợi dụng lòng tốt và hiếu khách của người Việt Nam mình thì coi sao được!".
Khách nước ngoài xin tiền trên vỉa hè ở Phú Quốc - Ảnh tư liệu Tuổi Trẻ
Không vì tiền nhỏ mà "coi như mình xui"
Nhiều bạn đọc cho biết đã chứng kiến những trường hợp khách nước ngoài sử dụng nhiều lý do để né thanh toán như giả vờ quên thẻ, báo lỗi mạng, hứa chuyển khoản sau rồi biến mất.
Đáng chú ý, bạn đọc ký tên Mèo đặt vấn đề về cách xử lý sau khi xảy ra sự việc: "Cuối cùng thì vẫn không đòi được tiền và cũng không có cách gì xử lý được những người đó. Tại sao không nhờ đến công an giải quyết nhỉ, nếu họ cố tình chây ì, không trả thì phải có hình phạt xứng đáng để bảo vệ quyền lợi cho người làm dịch vụ chứ?".
Ở chiều ngược lại, một số bạn đọc nhìn câu chuyện từ góc độ thực tế của người lao động: một khoản tiền bị quỵt đã đáng tiếc. Nhưng nếu ở lại tranh cãi, chờ đợi hoặc tìm cách đòi tiền thì người mất nhiều hơn đôi khi lại chính là tài xế.
Bạn đọc Da Nang cho rằng trong quá trình làm nghề, thỉnh thoảng gặp một vài trường hợp như vậy có thể xem như một dạng rủi ro.
"1.000 người thì cũng rơi rớt một vài người nên coi như mình xui đi" - bạn đọc này viết và cho rằng người làm dịch vụ có thể xem khoản thiệt hại như một phần "chi phí rủi ro" trong quá trình kinh doanh.
Bạn đọc Hai Tùng đưa ra một cách xử lý mang tính thực tế và hài hước: "Tui nghĩ nếu họ nói không có tiền hay cố tình không trả tiền thì tui chở họ trở lại điểm bắt đầu".
Tuy nhiên ý kiến này ngay lập tức nhận được phản hồi của bạn đọc Nguyen Ba Nguyen: "Bạn tính giỏi. Mất thêm quỹ thời gian và phí cho nhớ được lâu he".
Một bạn đọc khác là vand****@gmail.com lại cho rằng nguyên nhân khiến nhiều người bỏ qua không hẳn vì nể nang hay hiếu khách, mà đơn giản là sợ mất thời gian.
Nhìn từ hai luồng ý kiến của bạn đọc Tuổi Trẻ, câu chuyện vài trăm nghìn đồng tiền cước vì vậy không chỉ là chuyện tiền bạc. Một bên cho rằng không thể vì số tiền nhỏ mà bỏ qua hành vi sai, bởi nếu ai cũng nghĩ "thôi coi như xui" thì cái xấu có thể trở thành bình thường.
Bên còn lại đặt câu hỏi thực tế hơn: một người đang mưu sinh liệu có nên bỏ thêm thời gian, công sức và thậm chí đối mặt với rủi ro chỉ để đòi lại một khoản tiền không lớn?
Một clip đăng trên mạng xã hội đang trở nên nổi tiếng khi vị khách Ấn Độ bước lên xe taxi nói "I have money, don't worry', khiến cả khách và tài xế đều cười.
Một đoạn clip ghi lại cảnh du khách nước ngoài đi taxi rồi từ chối thanh toán, nói bằng tiếng Anh rằng “I don't have any money”, đang khiến nhiều bạn đọc quan tâm.
Câu chuyện tưởng chỉ liên quan vài trăm nghìn đồng tiền cước, nhưng nhanh chóng mở ra tranh luận về cách bảo vệ người lao động và giữ gìn môi trường du lịch văn minh.
Theo phản ánh của Tuổi Trẻ, điều khiến nhiều người băn khoăn không nằm ở số tiền lớn hay nhỏ, mà ở việc hành vi cố tình không trả tiền có bị xem nhẹ hay không.
Nhiều bạn đọc cho rằng nếu tài xế liên tục phải tự nhận phần thiệt, những người làm dịch vụ có thể dần hình thành tâm lý lo lắng, dè chừng khi phục vụ du khách.
Một ý kiến cảnh báo, nếu ai cũng nghĩ “thôi coi như mình xui”, hành vi quỵt tiền rất dễ bị bình thường hóa, từ đó gây khó khăn cho những người mưu sinh bằng công việc chở khách.
Sự thiệt thòi vì vậy không chỉ thuộc về một tài xế trong một chuyến xe, mà còn liên quan đến cảm giác an toàn, công bằng của cả ngành dịch vụ.
Bạn đọc Ngọc Trâm nhìn rộng hơn, cho rằng hình ảnh Việt Nam thân thiện, hiếu khách không thể bị hiểu thành việc du khách có thể sử dụng dịch vụ miễn phí rồi rời đi.
Theo quan điểm này, người thiếu ý thức cần được xử lý phù hợp, bởi sự hiếu khách chỉ thật sự có ý nghĩa khi đi cùng tôn trọng lẫn nhau và tuân thủ pháp luật.
Một môi trường du lịch văn minh cần bảo vệ cả du khách lẫn người cung cấp dịch vụ, thay vì để một bên phải chịu thiệt chỉ vì ngại tranh cãi.
Bạn đọc Tu Han cũng cho rằng người Việt đôi khi nể nang, sợ mang tiếng nên dễ rơi vào thế chịu trận trước những hành vi vô văn hóa như không trả tiền cuốc xe.
Mến khách là giá trị đáng quý, nhưng không nên biến thành sự bao che cho hành vi sai trái, nhất là khi người bị ảnh hưởng trực tiếp đang phải làm việc để kiếm sống.
Một số ý kiến đồng thời đề nghị phân biệt rõ trường hợp khách thật sự gặp khó khăn với trường hợp cố tình né tránh nghĩa vụ thanh toán sau khi đã sử dụng dịch vụ.
Bạn đọc nguy****@gmail.com cho rằng nếu khách không có tiền thật, họ nên nói trước và chủ động xin hỗ trợ, thay vì lợi dụng lòng tốt hoặc sự hiếu khách của người Việt Nam.
Nhiều bạn đọc khác kể từng chứng kiến những cách né thanh toán như giả vờ quên thẻ, báo lỗi mạng, hứa chuyển khoản sau rồi không quay lại thực hiện lời hứa.
Những tình huống ấy khiến câu chuyện không còn là sự cố ngẫu nhiên, mà đặt ra câu hỏi về cách xử lý để người làm dịch vụ không phải tự gánh mọi hậu quả.
Bạn đọc Mèo đặt vấn đề rằng khi khách cố tình chây ì, không trả tiền, tài xế có thể nhờ công an giải quyết để quyền lợi chính đáng được bảo vệ.
Ý kiến này xuất phát từ mong muốn có hình thức xử lý phù hợp, thay vì để người vi phạm rời đi còn người bị thiệt chỉ biết ghi nhớ sự việc như một lần gặp xui rủi.
Tuy nhiên, từ thực tế công việc, nhiều người cũng hiểu rằng việc ở lại tranh cãi, chờ đợi hoặc tìm cách đòi tiền có thể khiến tài xế mất thêm thời gian và thu nhập.
Bạn đọc Da Nang nhìn sự việc theo hướng thực tế, cho rằng trong quá trình làm nghề, một nghìn khách có thể chỉ xuất hiện vài trường hợp như vậy.
Theo cách tính ấy, khoản tiền bị mất đôi khi được xem như “chi phí rủi ro” của hoạt động kinh doanh, dù chấp nhận không đồng nghĩa với việc hành vi quỵt tiền trở nên đúng.
Bạn đọc Hai Tùng đưa ra cách xử lý vừa thực tế vừa hài hước, đó là nếu khách nói không có tiền hoặc cố tình không trả, tài xế có thể chở họ trở lại điểm bắt đầu.
Đề xuất này lập tức nhận phản hồi rằng tài xế có thể mất thêm thời gian, nhiên liệu và chi phí, chỉ để nhớ lâu hơn một vụ việc vốn đã gây phiền phức.
Một bạn đọc khác cho rằng nhiều người bỏ qua không hẳn vì nể nang hay quá hiếu khách, mà đơn giản vì họ sợ mất thời gian, phát sinh rắc rối hoặc đối mặt với tình huống khó kiểm soát.
Nhìn từ hai luồng ý kiến được Tuổi Trẻ ghi nhận, câu chuyện vài trăm nghìn đồng tiền taxi đặt ra lựa chọn không dễ dàng giữa theo đuổi đến cùng và chấp nhận như một rủi ro nghề nghiệp.
Một bên muốn hành vi sai được xử lý để không trở thành thông lệ, bên còn lại cân nhắc thời gian, công sức và nguy cơ mà người lao động phải bỏ ra để đòi một khoản tiền nhỏ.
Điểm chung trong các ý kiến là mong muốn người sử dụng dịch vụ có trách nhiệm hơn, đồng thời cơ chế hỗ trợ cần rõ ràng để tài xế không phải tự xoay xở khi gặp khách không thanh toán.
Câu chuyện cũng nhắc rằng sự thân thiện của điểm đến chỉ bền vững khi được xây dựng trên nền tảng công bằng, tôn trọng và không biến lòng tốt thành cơ hội để người khác lợi dụng.