Bỏ qua điều hướng

Điểm đầu vào thấp, chất lượng bác sĩ tương lai của Việt Nam làm sao đồng đều?

Điểm đầu vào thấp, chất lượng bác sĩ tương lai của Việt Nam làm sao đồng đều?
Nguồn ảnh: Tuổi Trẻ

Liệu có phù hợp khi những người có điểm đầu vào ngành y thấp và sau đó cùng tham gia hệ thống với những sinh viên có điểm đầu vào rất cao?

- Ảnh 1.

Trường Y Dược, Đại học Đà Nẵng - Ảnh: Đại học Đà Nẵng

Sau bài viết "Nếu không thay đổi mô hình đào tạo, thế giới sẽ không công nhận bằng bác sĩ Việt Nam" đăng trên Tuổi Trẻ, nhiều bạn đọc gửi ý kiến tranh luận về mô hình đào tạo, chất lượng đầu vào - đầu ra, thời gian học cũng như chính sách đãi ngộ đối với bác sĩ.

Nhiều trường lấy điểm quá thấp, năng lực bác sĩ có đảm bảo? 

Về mô hình đào tạo bác sĩ tại Việt Nam, nhiều nhận định bác sĩ Việt Nam rất có năng lực và bày tỏ ủng hộ việc nâng cao chất lượng đào tạo, đặc biệt khi ngày càng có nhiều cơ sở đào tạo tham gia đào tạo ngành y, dược.

Bạn đọc Khanguy cho rằng bên cạnh mô hình đào tạo, chất lượng đào tạo cũng là vấn đề đáng báo động. Theo bạn đọc này, một số trường mở ngành y, dược dù không có truyền thống hoặc thế mạnh về lĩnh vực này, trong khi điểm đầu vào ở một số nơi khá thấp.

"Ngành y, đặc biệt là y đa khoa, điểm đầu vào thấp như vậy liệu trình độ sinh viên có đáp ứng được yêu cầu học tập chuyên môn?", bạn đọc đặt vấn đề, đồng thời cho rằng việc nhiều sinh viên tốt nghiệp đạt loại khá, giỏi cũng cần được xem xét trong mối tương quan với chất lượng đào tạo thực tế.

Đồng quan điểm, bạn đọc Mr Le cho rằng ngành y và sư phạm cần đặc biệt chú trọng lựa chọn nguồn đầu vào. Bạn đọc này đặt vấn đề liệu có phù hợp khi những người có điểm đầu vào thấp được đào tạo và sau đó cùng tham gia hệ thống với những sinh viên có điểm đầu vào rất cao.

Bạn đọc Việt Anh cũng cho rằng không chỉ mô hình mà chất lượng đầu vào và đầu ra của ngành y cần được quan tâm.

"Đáng nói hơn, nếu quá trình đào tạo và đánh giá chưa đủ chặt chẽ mà tỉ lệ sinh viên tốt nghiệp khá, giỏi vẫn cao thì chất lượng thực tế của nguồn nhân lực y tế sau khi ra trường cũng là điều cần được xem xét nghiêm túc", bạn đọc Việt Anh viết.

Một số bạn đọc lại cho rằng việc thay đổi mô hình đào tạo không nhằm phủ nhận năng lực của bác sĩ Việt Nam mà hướng đến chuẩn hóa chất lượng giữa các cơ sở đào tạo và các tuyến bệnh viện.

Bạn đọc Zulu nhận định bác sĩ Việt Nam ở một số bệnh viện lớn có năng lực chuyên môn tốt, đặc biệt trong một số lĩnh vực can thiệp, phẫu thuật. Tuy nhiên, bạn đọc này cho rằng không nên lấy năng lực của bác sĩ tại các bệnh viện lớn để đại diện cho toàn bộ hệ thống.

Theo bạn đọc, sự khác biệt về điều kiện thực hành và lượng bệnh nhân giữa bệnh viện tuyến trên và bệnh viện địa phương có thể dẫn tới chênh lệch về năng lực thực hành.

Chất lượng bác sĩ không đồng đều làm sao các nước công nhận? 

"Chất lượng bác sĩ không đồng đều, không được chuẩn hóa dẫn đến việc các nước không thể công nhận bằng bác sĩ của Việt Nam. Làm sao họ biết ai với ai mà công nhận được?", bạn đọc đặt vấn đề.

Bạn đọc này đề nghị cần tiêu chuẩn hóa đào tạo chuyên khoa, xác định những bệnh viện đủ điều kiện đào tạo và bảo đảm người học được tiếp cận chương trình, điều kiện thực hành tương đương.

Thực tế cho thấy việc đào tạo bác sĩ chuyên khoa và nội trú khi ra nghề đã có sự chênh lệch về chuyên môn rất lớn.

Bởi vậy, chia sẻ với Tuổi Trẻ, chuyên gia cũng cho rằng thế giới không có chuyện học 6 năm bác sĩ xong đi làm ngay.

"Sau 6 năm, các bác sĩ dự kỳ thi quốc gia phân hạng (dựa vào điểm thi) chọn chuyên ngành, nơi đào tạo, thời gian học từ 3-5 năm tùy theo chuyên khoa (với một số nước là 3-7 năm) theo hệ nội trú các bệnh viện để được cấp bằng chuyên khoa và chuyên khoa sâu" - một chuyên gia rất giàu kinh nghiệm chia sẻ.

Do đó, việc chuẩn hóa mô hình đào tạo và kéo dài thời gian đào tạo, thực hành sẽ từng bước nâng cao chất lượng cho đội ngũ y bác sĩ.

Đào tạo bác sĩ tại Việt Nam: Nâng cao đầu vào, quản lý đầu ra và tăng thời gian thực hành - Ảnh 1.

Bác sĩ Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương phẫu thuật cho bệnh nhân - Ảnh: BVCC

Cần trả lương, hỗ trợ bác sĩ trong thời gian đào tạo

Nhiều bạn đọc cho rằng cần có chính sách hỗ trợ bác sĩ trong thời gian học tập kéo dài.

Theo bạn đọc Hj, sinh viên ngành y, đặc biệt tại các trường có yêu cầu đầu vào cao, phải trải qua quá trình học tập vất vả và kéo dài. Nhà nước vì vậy nên có chính sách hỗ trợ học phí, sinh hoạt phí với lãi suất thấp hoặc không lãi suất trong 6 năm học, không phân biệt trường công hay tư.

Bạn đọc này cũng đề xuất có chính sách trả lương trong thời gian đào tạo nội trú để bác sĩ yên tâm rèn luyện chuyên môn.

Trong khi đó, bạn đọc Cong đặt câu hỏi về tính khả thi khi yêu cầu mô hình và chất lượng đào tạo tương đương các nước phát triển nhưng thu nhập của bác sĩ Việt Nam lại còn thấp.

Bạn đọc [email protected] chia sẻ ngành y là lĩnh vực đặc biệt quan trọng nên không thể vì áp lực mưu sinh mà để người chưa đủ năng lực chuyên môn tham gia khám chữa bệnh quá sớm.

Bạn đọc cũng cho rằng cần có học bổng, hỗ trợ học phí cho những sinh viên có năng lực, tâm huyết với nghề để họ có điều kiện tập trung học tập và rèn luyện chuyên môn.

- Ảnh 2.Các hiệu trưởng trường y bàn để đào tạo y khoa ở Việt Nam đúng quy chuẩn quốc tế

Sát Tết âm lịch, nhưng cuộc tọa đàm do Trường đại học Y dược thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội tổ chức chiều 4-2 về "Đào tạo y khoa ở Việt Nam - kinh nghiệm quốc tế và giải pháp hội nhập" đã thu hút sự có mặt của hiệu trưởng nhiều trường đại học y lớn.

Sự gia tăng của các cơ sở đào tạo y dược không có truyền thống cùng mức điểm tuyển sinh đầu vào chênh lệch đáng kể đang dấy lên những lo ngại sâu sắc về chất lượng nhân lực y tế tại Việt Nam. Dù năng lực chuyên môn của lực lượng bác sĩ tại các bệnh viện lớn tuyến trên luôn được đánh giá cao, thực tế cho thấy sự chênh lệch lớn về điều kiện thực hành và tay nghề giữa các tuyến bệnh viện vẫn tồn tại. Việc những thí sinh có điểm đầu vào thấp cùng tham gia hệ thống với các sinh viên xuất sắc đặt ra bài toán khó về tính đồng đều trong công tác đào tạo. Nhiều độc giả phản ánh trên báo Tuổi Trẻ rằng việc nhiều sinh viên tốt nghiệp đạt loại khá giỏi nhưng thiếu tính chặt chẽ trong đánh giá thực tế đang phản ánh nguy cơ sai lệch giữa bằng cấp và năng lực thực thi. Bên cạnh đó, việc đào tạo chuyên khoa và bác sĩ nội trú hiện nay thể hiện khoảng cách chuyên môn rất lớn giữa các nguồn lực khi ra nghề. Nếu không có tiêu chuẩn hóa đồng bộ về chương trình học và cơ sở thực hành, sự bất cập này sẽ làm suy giảm niềm tin vào chất lượng y khoa quốc gia. Sự thiếu đồng đều về trình độ bác sĩ giữa các cơ sở y tế cũng chính là rào cản lớn khiến bằng cấp y khoa Việt Nam chưa được quốc tế công nhận rộng rãi. Việc lấy năng lực của đội ngũ bác sĩ tuyến trên đại diện cho toàn bộ hệ thống là chưa sát với thực tế đa dạng hiện nay. Do đó, việc quy hoạch các bệnh viện đủ điều kiện đào tạo và chuẩn hóa kỳ thi đánh giá năng lực đầu ra được coi là yêu cầu cấp thiết nhằm nâng cao vị thế y tế nước nhà.