
Ngôi sao bóng chuyền 18 tuổi Phạm Quỳnh Hương là VĐV Việt Nam đầu tiên tạo dấu ấn ở Asiad 20 - Ảnh: FIVB
Điều gì quan trọng nhất khi chúng ta bước vào một kỳ đại hội thể thao trong tinh thần Olympic, như Asiad - cuộc đua huy chương, những siêu sao chói sáng, những màn phô diễn công nghệ của nước chủ nhà, hay cả bữa tiệc tràn ngập sắc màu khi hàng chục nền văn hóa hội tụ?
Tất cả những điều đó, đều hội tụ vào một khái niệm mà tất cả người hâm mộ đều mưu cầu khi bước vào sân chơi thể thao: niềm vui.
Chiến thắng tất nhiên mang đến niềm vui. Nhưng niềm vui đơn thuần của thể thao là một khái niệm rộng hơn thế rất nhiều.
Hãy lý giải thứ niềm vui đó qua góc độ này. Là khi siêu sao bơi lội người Nhật Bản Rikako Ikee trở lại thi đấu ở Asiad Hàng Châu sau khi đã vượt qua căn bệnh ung thư máu quái ác.
Và trên bục nhận huy chương, Zhang Yufei - người đoạt HCV cho Trung Quốc - đã ôm chầm lấy Ikee. Zhang cười rạng rỡ, chúc mừng Ikee, rồi bật khóc cùng cô bạn Nhật Bản.
Đó chắc chắn là những giọt nước mắt của niềm vui. Một niềm vui rất đơn sơ khi chứng kiến cô bạn, cũng là đại kình địch, vượt qua bệnh tật để trở lại sân chơi thể thao đỉnh cao.
Là khi đội rugby của Afghanistan kết thúc trận đấu với tỉ số thua... 0-52 trước chủ nhà Trung Quốc tại Hàng Châu 2022, nhưng vẫn nhận vô vàn những tràng pháo tay khen ngợi từ khán đài.
Tập thể đó gồm những VĐV làm đủ nghề như công nhân xây dựng, tài xế... sống rải rác ở nhiều nước. Không có tài trợ chính thức, họ tự bỏ tiền đến Hàng Châu và chỉ hội quân trước trận vài ngày.
Hay khi xa hơn, tại Hiroshima 1994, đội bóng đá nam Turkmenistan ra sân với đúng 11 cầu thủ trong danh sách vì có vấn đề phát sinh ở khâu nhập cảnh. Thế rồi trong trận gặp Trung Quốc, họ phải đưa một tiền vệ xuống bắt gôn.
Phút 88, Charyarkuli Seydiev ghi bàn gỡ hòa 2-2 cho Turkmenistan, mang đến một trong những chiến tích lạ lùng nhất của làng bóng đá châu lục.
Tất cả những khoảnh khắc kể trên đại diện cho những cung bậc, góc độ khác nhau của niềm vui khi chúng ta tận hưởng cuộc đấu thể thao.
Niềm vui không nhất định phải đến từ chiến thắng, hay chiến thắng của chính mình. Niềm vui đó rộng lượng đến mức khiến cô siêu sao bơi lội bật khóc chỉ vì được gặp lại người bạn mắc bệnh ung thư.
Niềm vui cũng đơn sơ đến mức khiến những chàng trai mê rugby của Afghanistan tự bỏ tiền túi, bất chấp mọi khó khăn trong cuộc sống để một lần trong đời nếm trải cảm giác dự Asiad.
Và niềm vui cũng vô cùng trung lập, để tất cả người hâm mộ đều cổ vũ cho đội bóng đá nam Turkmenistan vượt qua nghịch cảnh để giành số điểm quý giá ở Hiroshima 1994.

Zhang Yufei bật khóc khi ôm Ikee ở Asiad Hàng Châu - Ảnh: REUTERS
Sau lễ khai mạc, hơn 40 môn thể thao tại Asiad Aichi - Nagoya sẽ lần lượt bắt đầu cuộc tranh tài, mang đến những cuộc đua nghẹt thở, những khoảnh khắc thăng hoa, và cả những giọt nước mắt cay đắng.
Người Việt Nam chúng ta ở đâu trong bức tranh sôi động đó? Có thể, những con số thống kê từ lịch sử Asiad không cho thấy vị thế quá nổi bật của nền thể thao Việt Nam khi bước ra châu lục.
Nhưng điều đó không ngăn cản người hâm mộ Việt Nam tận hưởng niềm vui từ những cô gái, chàng trai khoác trên mình màu cờ của dân tộc.
Vì thứ niềm vui mà Ikee, mà những chàng công nhân Afghanistan, hay anh chàng thủ môn bất đắc dĩ Seydiev của Turkmenistan mang đến cho lịch sử Asiad, là thứ niềm vui mà bất kỳ VĐV Việt Nam nào cũng có thể làm được!
Đại hội thể thao châu Á lần thứ 20 (Asiad) diễn ra tại Aichi - Nagoya (Nhật Bản) từ ngày 19-9 đến 4-10.
Đoàn thể thao Việt Nam dự Asiad 20 có 498 thành viên, 1 trưởng đoàn, 1 phó đoàn, 13 cán bộ, 6 nhân viên y tế… tranh tài ở 33 môn và phân môn.
Mục tiêu của đoàn thể thao Việt Nam tại Asiad 20 là giành trên 4 HCV. Hy vọng vàng được đặt lên các môn: cầu mây, karatedo, bắn súng, điền kinh, thể dục dụng cụ, đua thuyền, MMA, thể thao điện tử...
Trước đó tại Asiad 19 ở Hàng Châu (Trung Quốc), đoàn thể thao Việt Nam giành được 3 HCV do các VĐV Phạm Quang Huy (bắn súng), đội tuyển cầu mây nữ 4 người và đội tuyển karatedo nội dung quyền biểu diễn mang về. Ngoài ra đoàn còn giành 5 HCB, 19 HCĐ.
Asiad Aichi-Nagoya 2026 còn chưa chính thức khai mạc, nhưng chủ nhà Nhật Bản đã sớm cho thấy tư cách của một cường quốc thể thao khi không tìm cách tăng thêm lợi thế trong cuộc đua huy chương với Trung Quốc.