Bỏ qua điều hướng

Mẹ ruột tái hợp người yêu cũ, trớ trêu ông lại là bố chồng tôi

Mẹ ruột tái hợp người yêu cũ, trớ trêu ông lại là bố chồng tôi
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Tôi sững sờ khi biết bố chồng từng là người yêu cũ của mẹ. Nhưng điều khiến tôi khó xử hơn nữa là sau mấy chục năm xa cách, hai người lại muốn về sống chung ở tuổi xế chiều.

Tôi 40 tuổi, kết hôn được 13 năm và có 2 con đang học cấp 2. Vợ chồng tôi sống ở Hà Nội, cách quê nội khoảng 30km. Mẹ tôi ở một mình từ ngày bố mất gần 5 năm trước, còn bố chồng năm nay 70 tuổi, mẹ chồng mất đã hơn 10 năm và ông cũng sống một mình từ đó.

Hai gia đình vốn khá hòa thuận. Mỗi lần có giỗ chạp hay việc quan trọng, mẹ tôi và bố chồng vẫn gặp nhau, nói chuyện bình thường như hai người thông gia lớn tuổi. Tôi chưa bao giờ nghĩ giữa họ từng có một mối quan hệ nào khác.

Cho đến một chiều cuối tuần, khi hai mẹ con ngồi uống trà, mẹ bất ngờ kể cho tôi nghe chuyện cũ. Bà nói ngày trẻ từng yêu một người đàn ông hơn mình vài tuổi, hai người bên nhau khoảng 3 năm, thậm chí từng tính chuyện cưới xin.

Tôi nghe đến đó vẫn chưa nghĩ gì, cho đến khi mẹ nhắc tên người đàn ông ấy. Tôi sững sờ khi nhận ra đó chính là bố chồng mình.

Mẹ ruột tái hợp người yêu cũ, trớ trêu ông lại là bố chồng tôi - 1

Tôi bối rối khi nghe mẹ tiết lộ bố chồng tôi là người yêu cũ của mẹ (Ảnh minh họa: Freepik).

Mẹ kể ngày ấy, bà và ông cùng làm việc ở một huyện miền núi phía Bắc. Tình cảm đang tốt đẹp thì gia đình mỗi bên xảy ra những chuyện riêng, rồi khoảng cách khiến hai người dần xa nhau. Sau đó, họ mất liên lạc, mỗi người lập gia đình, sinh con và bước sang một cuộc đời khác.

Chuyện cũ tưởng đã bị thời gian phủ kín, cho đến khi con cái trưởng thành rồi bất ngờ trở thành thông gia.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là mẹ và bố chồng đã nhận ra nhau từ lâu nhưng chưa từng kể với con cháu. Theo lời mẹ, cả hai đều nghĩ chuyện ấy đã thuộc về quá khứ, nhắc lại chỉ khiến mọi người khó xử. Vì thế, trước mặt chúng tôi, họ vẫn chỉ là mẹ vợ và bố chồng, những người thông gia gặp nhau 1-2 lần mỗi năm.

Tôi đem chuyện kể với chồng. Anh cũng sững người, rồi bật cười vì sự trớ trêu của cuộc đời. Nhưng sau vài phút đùa về chuyện “xưng hô”, cả hai chúng tôi đều im lặng. Bởi chúng tôi hiểu, nếu câu chuyện chỉ dừng ở một mối tình cũ thì chẳng có gì đáng nói. Điều khiến tôi bất an là mẹ kể chuyện này vào đúng thời điểm cả bà và bố chồng đều đang sống một mình.

Quả nhiên, vài ngày sau, mẹ gọi vợ chồng tôi về. Bố chồng cũng có mặt. Sau một hồi ngập ngừng, hai người nói họ muốn thử sống cùng nhau.

Tôi thực sự choáng váng. Không phải vì tôi nghĩ tình cảm của người già là điều đáng xấu hổ. Tôi chỉ chưa bao giờ tưởng tượng có ngày mẹ mình lại sống cùng bố chồng, người đàn ông mà tôi đã quen gọi là “bố” suốt hơn chục năm qua.

Mẹ giải thích rằng bà và ông không muốn tổ chức cưới hỏi hay làm một đám cưới rình rang. Họ chỉ muốn ở cạnh nhau trong những năm tháng còn lại, bởi cả hai đều đã trải qua nhiều năm cô độc. Mẹ nói một câu khiến tôi suy nghĩ rất lâu: “Già rồi, mẹ đâu cần gì nhiều. Chỉ cần có người cùng ăn bữa cơm, tối nói với nhau vài câu, lúc ốm đau có người hỏi một tiếng”.

Tôi hiểu điều đó hơn ai hết. Từ ngày bố mất, căn nhà của mẹ thường xuyên vắng tiếng người. Tôi vẫn gọi điện, cuối tuần cố gắng về thăm, nhưng cuộc sống của tôi còn có chồng con và công việc. Tôi không thể ngày nào cũng ở bên mẹ.

Bố chồng tôi cũng vậy. Mẹ chồng mất hơn 10 năm, các con đều có gia đình riêng. Chúng tôi có thể về thăm ông, các cháu có thể sang chơi, nhưng không ai có thể thay thế một người luôn có mặt bên cạnh ông mỗi ngày.

Thế nhưng tôi vẫn lo. Nếu hai người sống chung, chuyện xưng hô giữa các thành viên trong gia đình sẽ trở nên kỳ lạ. Tôi gọi mẹ là mẹ, gọi ông là bố, còn họ sẽ gọi nhau thế nào trước mặt con cháu?

Tôi còn lo chuyện họ hàng. Ở quê, chuyện hai người từng có gia đình rồi đến tuổi này lại về sống với nhau chắc chắn sẽ trở thành đề tài bàn tán. Có người sẽ thấy bình thường, nhưng cũng sẽ có người cho rằng họ làm con cháu mất mặt.

Tôi từng hỏi mẹ có sợ những lời ấy không. Bà chỉ nói rằng người ngoài có thể bàn tán vài ngày, nhưng họ đâu thể sống thay bà những năm tháng còn lại.

Sau chuyện họ hàng, chúng tôi bàn đến tài sản. Đây mới là điều tôi cho rằng cần rõ ràng ngay từ đầu, bởi mẹ và bố chồng đều đã có nhà cửa, tiền tiết kiệm và những tài sản riêng trước khi hai người đến với nhau.

Tôi đề nghị nếu quyết định sống chung, hai người nên thống nhất ngay từ đầu rằng tài sản của ai vẫn thuộc về người đó. Chi phí sinh hoạt, thuốc men và những khoản chung có thể chia sẻ theo khả năng, còn giấy tờ, tài sản và quyền lợi của con cái hai bên nên được nói rõ để sau này không ai cảm thấy mình bị thiệt thòi.

May mắn là cả hai đều đồng ý. Bố chồng nói, ông không muốn lấy bất cứ thứ gì của mẹ, còn mẹ cũng không có ý dựa vào tài sản của ông. Họ chỉ muốn góp sức để cuộc sống chung nhẹ nhàng hơn.

Tưởng mọi chuyện đã có thể giải quyết, nhưng em chồng tôi lại phản đối. Cô ấy cho rằng bố sống với mẹ vợ của anh trai là chuyện khó chấp nhận và sợ họ hàng dị nghị.

Chồng tôi không tranh luận nhiều. Anh chỉ nói rằng bố đã sống một mình hơn 10 năm, còn mẹ cũng đã cô độc gần 5 năm. Nếu hai người thực sự tìm thấy sự bình yên khi ở cạnh nhau, con cái có lý do gì để bắt họ tiếp tục sống một mình chỉ vì sợ người ngoài nói? Em chồng nghe thấy thế thì im lặng.

Một tháng sau, mẹ và bố chồng quyết định dọn về chung nhà. Hai người thống nhất chưa thay đổi bất kỳ giấy tờ tài sản nào, cũng không vội vàng đưa ra những quyết định lâu dài. Họ chỉ muốn cho nhau một cơ hội, được kề cận, được sẻ chia tuổi xế chiều.

Nếu là mọi người, mọi người có ủng hộ hai người già ấy tìm lại tình yêu, hay sẽ ngăn cản vì những rắc rối có thể xảy ra với con cháu và họ hàng?

Cập nhật từ Dân Trí, nội dung phản ánh về 'Mẹ ruột tái hợp người yêu cũ, trớ trêu ông lại là bố chồng tôi' đem đến góc nhìn đa diện cho người theo dõi. Dữ liệu thực tế cho thấy tôi sững sờ khi biết bố chồng từng là người yêu cũ của mẹ, mang đến góc nhìn chân thực và đa chiều. Đây được xem là chuyển động đáng chú ý, mở ra nhiều thảo luận thực chất trong thời gian tới.