Tôi 26 tuổi, bắt đầu hoài nghi về tình yêu và bản thân. Tôi từng có một mối tình kéo dài gần ba năm. Khi chia tay, tôi mất rất lâu mới trở lại cuộc sống bình thường. Tôi không muốn quen ai nữa, chỉ tập trung làm việc và chăm sóc mẹ. Ban ngày tôi làm nhân viên bán hàng cho một cửa hàng nội thất, tối về học thêm tiếng Hàn. Cuộc sống cứ đều đều như vậy cho đến khi tôi gặp anh.
Anh hơn tôi bốn tuổi, chúng tôi quen nhau qua bạn bè. Lần đầu gặp, chúng tôi chẳng có ấn tượng gì đặc biệt. Tôi thậm chí còn thấy anh hơi khó gần vì ít nói. Sau vài lần gặp nhau, anh chủ động xin số điện thoại để hỏi chuyện. Từ vài tin nhắn, dần dần chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Anh quan tâm tôi bằng những hành động đơn giản. Sáng đi làm anh nhắn chúc một ngày vui vẻ, tối nếu biết tôi về muộn sẽ gọi hỏi đã về nhà chưa.
Minh họa AI
Khoảng nửa năm sau, chúng tôi chính thức yêu nhau. Những ngày đầu thật sự rất đẹp. Anh đưa tôi về quê, đưa tôi gặp bạn bè thân thiết. Chúng tôi nghĩ đến chuyện kết hôn, thậm chí còn tính chuyện tiết kiệm tiền để lo cho cuộc sống sau này. Rồi tôi nhận ra mối tình này có một vấn đề, không biết có được coi là vấn đề lớn không, anh không bao giờ tin tôi. Tôi đi ăn cùng đồng nghiệp, anh hỏi có những ai. Tôi tan làm muộn, anh muốn biết từng phút tôi đã ở đâu. Điện thoại hết pin, anh gọi không được thì sau đó liên tục nhắn tin trách móc. Chỉ cần tôi trả lời chậm một chút, anh lập tức cho rằng tôi đang nói chuyện với người khác. Ban đầu tôi nghĩ anh yêu nên mới ghen. Tôi kiên nhẫn giải thích, chủ động chia sẻ lịch làm việc, thậm chí nhiều lần gửi ảnh để anh yên tâm. Tôi tưởng mình càng rõ ràng thì anh sẽ càng tin, thế nhưng mọi chuyện ngược lại.
Một lần, tôi đi sinh nhật bạn thân và về muộn hơn dự kiến khoảng một tiếng. Anh đứng trước cửa phòng trọ chờ tôi. Tôi vừa xuất hiện, anh đã hỏi tại sao tôi không nghe điện thoại. Tôi giải thích điện thoại để trong túi, không nghe thấy. Anh không tin. Chúng tôi cãi nhau rất lâu. Cuối cùng, anh nói tôi đã thay đổi. Tôi khóc và xin lỗi dù bản thân không biết mình đã làm sai điều gì. Sau lần đó, chuyện tương tự xảy ra ngày càng nhiều. Anh có thể lạnh nhạt với tôi vài ngày chỉ vì một chuyện rất nhỏ. Khi tôi muốn nói chuyện rõ ràng, anh bảo tôi phiền. Khi tôi im lặng, anh lại trách tôi không quan tâm.
Tôi bắt đầu sống trong tâm trạng thấp thỏm. Mỗi lần điện thoại rung, tôi sợ anh lại gọi hỏi đang ở đâu, làm gì. Đi đâu cùng bạn bè, tôi cũng nghĩ trước xem phải giải thích thế nào để anh không nổi giận. Tôi dần bỏ những cuộc gặp gỡ, ít đi chơi, hạn chế giao tiếp với đồng nghiệp nam. Có người bạn thân còn hỏi tại sao tôi thay đổi nhiều như vậy. Tôi biết mình đang thu nhỏ cuộc sống chỉ để đổi lấy cảm giác yên ổn trong một mối quan hệ.
Có lần tôi đề nghị hai đứa tạm dừng để suy nghĩ. Anh lập tức nói nếu tôi rời đi thì đừng bao giờ quay lại. Tôi sợ mất anh nên lại xuống nước. Sau mỗi lần làm lành, anh lại dịu dàng như trước. Anh xin lỗi, nói sẽ thay đổi, rằng quá yêu tôi nên mới hành xử như vậy. Tôi lại tin. Chúng tôi đã nhiều lần chia tay rồi quay lại. Mỗi lần như thế, tôi đều tự nhủ đây sẽ là lần cuối cùng anh khiến mình tổn thương. Gần đây, tôi bắt đầu nhận ra mình không còn là mình nữa. Tôi từng là cô gái thích đi du lịch, thích gặp bạn bè, có công việc và những kế hoạch riêng. Bây giờ, tôi thường xuyên ở nhà, ngại gặp mọi người và lúc nào cũng sợ mình làm điều gì đó khiến bạn trai không hài lòng.
Tôi còn thương anh rất nhiều. Tôi nhớ những ngày anh dịu dàng, nhớ cách anh chăm sóc tôi, nhớ những lúc hai đứa từng nói về một mái nhà chung. Gia đình biết chuyện và khuyên tôi dừng lại. Bạn bè cũng nói tôi nên bước ra, bởi một mối quan hệ khiến tôi ngày càng mất tự tin thì dù có yêu đến đâu cũng khó gọi là hạnh phúc. Tôi hiểu điều đó nhưng chưa đủ can đảm chia tay anh. Ở tuổi này, tôi không còn quá trẻ để yêu bằng mọi giá nhưng cũng chưa đủ mạnh mẽ để buông tay. Tôi phải làm sao đây?
Ngọc Hường