Ông Amar Bharati từng có cuộc sống bình thường như bao người đàn ông khác. Sống tại thành phố New Delhi, Ấn Độ, ông từng làm việc tại một ngân hàng, có vợ và 3 người con.
Vào một ngày của năm 1970, ông Amar bất ngờ rời bỏ gia đình, công việc và bạn bè.
Ông đi theo tiếng gọi tâm linh. Người đàn ông quyết định hiến dâng phần đời còn lại của mình cho thần Shiva - một vị thần trong Ấn Độ giáo được coi là hiện thân của sáng tạo, khởi đầu mới và cả phá hủy.
Đó cũng là lý do khiến ông trở thành một tu sĩ khổ hạnh. Ba năm sau, vào năm 1973, ông đưa ra một quyết định đặc biệt: Giơ cánh tay phải của mình lên cao và giữ nguyên tư thế đó.
Theo tờ The Jerusalem Post, ông Amar bắt đầu thực hiện lời nguyện này như một cách thể hiện sự tận hiến với vị thần trong Ấn Độ giáo. Ngoài ra, hành động này còn được xem là lời phản đối bạo lực, xung đột, mong muốn thế giới hướng tới hòa bình. Kể từ đó, cánh tay phải của Amar chưa một lần được ông chủ động hạ xuống.
Quyết định tưởng như đơn giản lại khiến ông Amar phải trải qua những đau đớn nghiêm trọng trong thời gian đầu. Ông chịu đau dữ dội trong khoảng 2 năm đầu. Sau đó, cơn đau giảm dần và ông mất cảm giác ở cánh tay. Cánh tay cũng teo lại theo thời gian.
Ông Amar trên truyền thông quốc tế năm 2011 (Ảnh: OC).
Hình ảnh ông Amar với cánh tay phải gầy guộc, luôn giơ cao và những móng tay dài trở thành dấu hiệu đặc trưng mỗi khi người ta nhắc tới ông.
"Tôi không đòi hỏi nhiều, chỉ mong muốn người dân Ấn Độ được sống trong hòa bình. Người dân trên thế giới cũng tận hưởng cuộc sống không còn chiến tranh. Tại sao chúng ta phải đánh nhau, phải thù ghét nhau", ông Amar nói trong một lần hiếm hoi trả lời truyền thông Ấn Độ.
Câu chuyện của Amar sau đó lan rộng trên truyền thông quốc tế. NDTV (Truyền hình New Delhi) cũng từng giới thiệu ông là người đã giữ cánh tay phải giơ cao trong hơn 50 năm. Mục đích của hành động này nhằm thực hiện lời nguyện ước mong muốn phản đối chiến tranh, hướng tới hòa bình thế giới.
Dù không chủ đích tìm kiếm sự nổi tiếng, hình ảnh người đàn ông có cánh tay phải teo nhỏ luôn hướng lên trời đã khiến Amar trở thành một nhân vật đặc biệt trong đời sống tôn giáo và văn hóa đại chúng Ấn Độ.
Hơn nửa thế kỷ sau quyết định được đưa ra vào năm 1973, cánh tay ấy vẫn ở trên cao.
Với người đàn ông này, đó không chỉ là một tư thế cơ thể mà còn là lời cam kết về đức tin, sự từ bỏ đời sống thế tục và khát vọng về một thế giới ít bạo lực hơn.