Bỏ qua điều hướng

Thương hiệu tôi yêu: Miền ký ức có vị sữa

Thương hiệu tôi yêu: Miền ký ức có vị sữa
Nguồn ảnh: Tuổi Trẻ

Có những hương vị bước vào ký ức của tôi từ lúc nào chẳng nhớ, rồi trở nên thân thuộc trong từng khoảnh khắc rất đỗi gần gũi, trong những lần đi thăm bệnh của người lớn, trong ly bia của bà, ly cà phê buổi sáng và cả ly sữa ấm đặt vào tay một đứa trẻ.

- Ảnh 1.

Trong căn bếp nhỏ của gia đình luôn có sẵn một hộp sữa Ông Thọ - Ảnh: Tác giả cung cấp

Với tôi, Sữa Ông Thọ là một vị quen đã ở lại như thế.

Tôi nhớ hồi nhỏ ở quê, mỗi khi nghe trong xóm có người bệnh, các cô chú hàng xóm lại mua hộp Sữa Ông Thọ mang đi thăm cùng câu nhắn nhủ: "Gửi hộp sữa uống cho mau khỏe". Cũng từ đó, hộp sữa có hình ông cụ râu tóc bạc phơ, mặc chiếc áo choàng gấm, tay cầm chiếc gậy uốn cong với vài quả hồ lô lủng lẳng trên đầu lặng lẽ ở lại trong ký ức tôi, gắn với một niềm thương giản dị mang tên sự quan tâm.

Nhưng rồi, ký ức đặc biệt nhất của tôi về hộp sữa này lại bắt đầu từ ông bà.

Ly bia sữa của ông

Nhà tôi ở Quảng Ngãi. Ngày trước, ông hay mua bia Dung Quất, loại bia đặc sản của quê tôi. Ông thường chọn loại chai thủy tinh màu nâu, để sẵn trong tủ lạnh cho mát. Đến mỗi bữa cơm, ông lấy ra một chai bia, rót vào chiếc ly cối đã được ông giữ từ thời xưa, rồi thêm sữa Ông Thọ. Ông rót hoài thành quen tay, chẳng cần đong đếm, cứ rót vừa đủ thì ngưng, rồi dùng đũa khuấy đều cho sữa hòa tan vào bia. Ông đưa bà uống trước, sau đó mới đến lượt mình.

Lâu lâu sữa hết, tôi gọi về, ông lại thủ thỉ: "Mua sữa cho ông nha con, thiếu bia sữa bà ăn không ngon cơm. Bà con thích món đó lắm". Vậy là tôi nhắn cho cô tạp hóa gần đó mang vào một lúc 10 lon để ông bà uống dần. Tôi ở xa chỉ cần chuyển khoản.

Có lần tôi về quê, ngồi ăn cơm chung với ông bà bên mâm cơm đạm bạc miền nắng gió. Trước khi ăn, ông vẫn giữ thói quen cũ, pha cho bà một ly bia sữa. Bà nhấp một ngụm rồi khà một tiếng sảng khoái. Tự nhiên lòng tôi ấm áp quá đỗi.

Hai người già ngồi bên nhau, vừa ăn cơm vừa nhâm nhi món mình thích, nhìn thôi đã thấy thương thiệt thương. Sau này, khi đủ trưởng thành tôi mới hiểu, để sống bên nhau lâu đến vậy, người ta bắt đầu để ý đến nhau từ những điều rất nhỏ. Ông nhớ từng sở thích của bà, rồi âm thầm ở bên chuẩn bị cho bà. Niềm thương ấy đôi khi chẳng cần nói thành lời.

Vị sữa mang bao niềm thương nhớ

Rồi tôi có gia đình và lập nghiệp ở Sài Gòn. Sữa Ông Thọ lại trở thành một phần trong những buổi sáng của tôi.

- Ảnh 3.

Ly cà phê buổi sáng, thói quen bắt đầu ngày mới - Ảnh: Tác giả cung cấp

Sáng sớm thức dậy, tôi tự pha cho mình một ly cà phê. Tôi rót một ít sữa đặc vào chiếc ly thủy tinh đã được tráng qua nước sôi cho ấm. Bên trên là chiếc phin cà phê đen, để từng giọt chầm chậm rơi xuống. Khi phin ngừng nhỏ giọt, tôi khuấy đều và thêm ít đá. Màu nâu óng của ly cà phê trở thành sắc màu quen thuộc để tôi bắt đầu ngày mới. Tôi vừa làm việc, vừa nhấm nháp cho đến khi cạn. Một cách giản dị để nạp năng lượng đầu ngày cho mình.

Đến khi có con, Sữa Ông Thọ lại có thêm một vai trò khác.

Con tôi thích uống sữa ấm, vì vậy trong căn bếp nhỏ luôn một hộp sữa. Mỗi khi trời trở lạnh hoặc những hôm ngẫu hứng, con lại nhờ tôi pha cho một ly, rồi vừa ngồi uống vừa xem bộ phim hoạt hình yêu thích. Nhìn đôi tay nhỏ ôm lấy chiếc ly, nhấp từng ngụm chậm rãi, tôi lại nhớ những ngày mình còn bé, nhớ quê nhà, nhớ chiếc ly cối của ông, nhớ bà thưởng thức vị bia sữa sảng khoái.

Sau này, con tôi còn có thêm một cách tận hưởng khác. Mỗi lần đi học về, con lại lấy ít sữa ra chén, rồi lấy bánh mì chấm vào, vừa ăn vừa khen: "Ăn kiểu này ngon bá cháy". Một món ăn đơn giản, vậy mà con ăn ngon lành, tôi cũng thấy vui lây.

Tới giờ nhìn lại, một hộp sữa đi qua biết bao năm tháng của gia đình tôi. Nó có mặt trong ký ức tuổi thơ tôi, trong bữa ăn của ông bà, trong cả những ngày tôi tự lập giữa Sài Gòn, rồi lại bước vào căn bếp nhỏ của một người mẹ.

Khi ngồi viết những dòng này, bà tôi đã về miền mây trắng, ông cũng không còn uống bia sữa nữa. Nhưng ngoảnh lại mới thấy, vị sữa ấy đã cùng tôi gần cả một đời. Từ hộp sữa người lớn mang đi thăm bệnh ngày tôi còn bé, đến ly bia sữa ông pha cho bà, ly cà phê trong những buổi sáng phố thị và ly sữa ấm đặt vào tay con, một hương vị lặng lẽ đi qua bao năm tháng, để mỗi lần bắt gặp, tôi lại thấy những người mình thương thấp thoáng đâu đó trong một miền ký ức rất đỗi ngọt ngào.

- Ảnh 4.

- Ảnh 5.Bánh mì Việt ký sự - Kỳ cuối: Bánh mì chấm sữa - món già trẻ đều mê

TTO - Bánh mì nóng giòn chấm sữa đặc có đường hiệu Ông Thọ là một món ăn rẻ tiền nhưng già - trẻ, nam - nữ gì cũng đều mê. Ai chưa thử thì nên một lần nếm cho biết, mê liền...

Trong đời sống văn hóa tiêu dùng Việt Nam, Sữa Ông Thọ không chỉ là một sản phẩm thương mại mà đã trở thành biểu tượng gắn liền với đời sống thường nhật và ký ức qua nhiều thế hệ. Từ hình ảnh lon sữa quen thuộc trong những lần thăm bệnh ở xóm làng miền quê, biểu tượng ông cụ râu tóc bạc phơ tay cầm gậy uốn cong đã in sâu vào đời sống tinh thần như một đại diện cho sự quan tâm giản dị. Sản phẩm này duy trì sự hiện diện bền bỉ trong văn hóa gia đình, kết nối tình cảm giữa các thành viên qua nhiều giai đoạn lịch sử. Tại Quảng Ngãi, hương vị này từng gắn liền với thói quen sinh hoạt độc đáo của người dân địa phương qua sự kết hợp giữa bia Dung Quất và Sữa Ông Thọ. Sự tỉ mỉ của người thân khi pha chế ly bia sữa mỗi bữa cơm thể hiện sự gắn kết và chăm sóc âm thầm trong đời sống vợ chồng. Những hành động giản dị như đặt mua từng thùng sữa cho gia đình ở quê đã minh chứng cho giá trị kết nối tình thân bền chặt của một thương hiệu lâu đời. Khi bước vào không gian đô thị hiện đại tại TP.HCM, Sữa Ông Thọ tiếp tục giữ vai trò nền tảng trong văn hóa thưởng thức cà phê phin buổi sáng của người lao động. Bên cạnh đó, ly sữa ấm trong căn bếp nhỏ vẫn là lựa chọn quen thuộc để chăm sóc sức khỏe cho thế hệ trẻ em. Nhờ giữ vững chất lượng và giá trị cảm xúc, thương hiệu đã thành công trong việc khẳng định vị thế di sản trong lòng người tiêu dùng Việt.