Tôi quê Ninh Bình, lấy chồng tên H., quê Vĩnh Phúc. Vợ chồng tôi sống và làm việc tại Hà Nội, em gái chồng cũng kết hôn rồi ở lại thành phố nên hai gia đình thường xuyên qua lại.
Trước đây, tình cảm giữa tôi và em chồng khá thân thiết, hai chị em thường xuyên nhắn tin chia sẻ đủ chuyện, cuối tuần em ghé nhà tôi chơi, ở lại ăn uống rồi mới về.
Bố mẹ chồng tôi ở quê. Cách đây vài năm, bố chồng mất vì ung thư phổi, từ đó mẹ chồng sống một mình. Thương mẹ tuổi đã cao, chồng tôi muốn đón bà lên Hà Nội ở cùng để tiện chăm sóc. Tôi ban đầu cũng có chút lo lắng vì nghĩ sống chung mẹ chồng và nàng dâu khó tránh khỏi va chạm nhưng sau nghĩ đến cảnh một mình bà ở quê, bản thân lại không đành.
Hơn nữa, các con tôi khi ấy còn nhỏ, có bà ở bên vừa vui nhà vừa có thêm người chăm sóc nên tôi đồng ý. Tôi tự nhủ chỉ cần mình sống chân thành, mẹ chồng không quá khó tính thì mọi chuyện sẽ ổn.
Từ ngày mẹ chồng đến ở nhà tôi, em chồng không còn thân thiết với chị dâu như trước (Ảnh minh họa: SD).
Quả thật, thời gian đầu mọi thứ khá êm đẹp. Mẹ chồng tôi tính cẩn thận, sạch sẽ và rất chăm cháu, sáng nào bà cũng dậy sớm chuẩn bị đồ ăn cho cả nhà. Có bà, tôi nhàn hẳn, những hôm tan làm về chỉ việc chơi với con, không còn cảnh vừa làm việc nhà vừa trông 2 đứa nhỏ.
Trước đó, gia đình tôi thuê một cô giúp việc để chăm 2 con. Sau khi mẹ chồng lên ở, bà bảo có bà rồi thì không cần thuê nữa, vừa đỡ tốn tiền vừa để bà có việc làm. Thấy bà khỏe mạnh, lại thích chăm cháu, tôi cũng cho người giúp việc nghỉ.
Tôi cứ nghĩ cuộc sống từ đó sẽ càng thuận lợi hơn, nhưng chỉ vài tháng sau, tôi bắt đầu nhận ra em chồng thay đổi. Những tin nhắn hỏi han thưa dần, những cuộc điện thoại giữa hai chị em cũng ít đi. Em vẫn qua nhà thăm mẹ nhưng thường ngồi trong phòng bà trò chuyện rồi về, không còn vồ vập chia sẻ với tôi như trước.
Ban đầu tôi nghĩ em bận công việc, gia đình nên không để tâm. Nhưng càng về sau, khoảng cách ấy càng rõ. Những chuyện trước đây em thường hỏi ý tôi gần như không còn, em cũng ít rủ tôi đi mua sắm, hạn chế đưa con sang nhà tôi chơi hoặc ăn cơm.
Cho đến một hôm, tôi về nhà sớm và vô tình nghe mẹ chồng nói chuyện điện thoại với em gái chồng. Tôi không nghe được từ đầu, chỉ loáng thoáng thấy mẹ kể chuyện tôi đi làm về muộn, chuyện tôi không đồng ý việc bà vừa cho cháu ăn vừa xem tivi, rồi cả chuyện tôi mua chiếc tủ bếp mà không hỏi ý kiến bà.
Tôi đứng ngoài phòng khách, không muốn nghe lén nhưng những câu nói ấy vẫn lọt vào tai. Mẹ kể những chuyện rất nhỏ trong cuộc sống hằng ngày, giọng có vẻ vừa than thở vừa buồn phiền. Tôi lặng lẽ đi vào phòng, nhưng từ hôm đó bắt đầu để ý hơn.
Tôi nhận ra, mỗi khi không hài lòng chuyện gì về con dâu, bà lại gọi điện cho con gái để tâm sự. Có lần tôi bảo hai con chơi xong phải tự cất đồ chơi, mẹ chồng cho rằng các cháu còn nhỏ, cứ để bà làm cho nhanh. Tối hôm đó, tôi lại nghe mẹ nói với em chồng: “Mẹ bảo nó mấy câu mà nó chẳng nghe, cứ làm theo ý mình”.
Tôi không giận mẹ chồng vì nghĩ bà chỉ muốn có người thân để tâm sự, nhưng tôi bắt đầu hiểu vì sao em chồng ngày càng xa cách với mình. Mỗi lần nghe mẹ kể một chuyện, có lẽ em lại hình dung về chị dâu theo một cách khác, nhất là khi những câu chuyện ấy đều xuất phát từ lúc mẹ không vui.
Tôi từng nghĩ đến chuyện nói thẳng với mẹ: “Mẹ có gì không vui thì cứ nói với con, đừng kể với em”. Nhưng rồi tôi lại thôi, bởi mẹ chồng - nàng dâu đang sống yên ổn, tôi không muốn một câu nói của mình khiến bà nghĩ tôi cấm bà tâm sự với con gái.
Tôi cũng không muốn hỏi thẳng em chồng. Nếu em thật sự đã nghe mẹ than thở nhiều lần, tôi càng không muốn đẩy em vào cảnh phải lựa chọn giữa mẹ và chị dâu. Có những chuyện nếu nói ra chưa chắc đã giải quyết được, ngược lại còn khiến mọi người khó xử hơn.
Nhưng không nói gì, tôi lại thấy mình cứ giữ một khoảng ấm ức trong lòng. Giờ tôi phải làm sao?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!