Tôi năm nay 35 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, công việc thu nhập bình thường, đã có 15 năm sống ở Hà Nội nhưng chưa mua được nhà. Bố mẹ cho rằng đó là lý do lớn nhất khiến tôi chưa thể lấy được vợ vì con gái bây giờ hầu hết đều rất thực dụng.
Bố mẹ luôn giục tôi về quê, xin công việc mới, rồi lấy vợ sinh con trước khi tuổi già ập đến. Dù gì, tôi cũng là con trai duy nhất, cũng là con út trong nhà. Bố mẹ hy vọng được nhìn tôi yên bề gia thất, được bế cháu đích tôn.
Thú thật là cũng đã nhiều lần tôi định chiều ý bố mẹ và về quê. Nhưng cả tuổi thanh xuân gắn bó với Thủ đô, tôi gần như đã quen với nhịp sống ở nơi này. Dù không nhiều tiền, tôi vẫn đang được làm đúng công việc mà mình yêu thích. Còn chuyện hôn nhân, có thể là “duyên chưa tới”.
Ở tuổi 35, tôi đã trải qua không ít mối tình, chia tay vì nhiều lý do. Nhưng không có lý do nào là vì tôi chưa mua được nhà hay điều kiện sống không đảm bảo như bố mẹ tôi nghĩ. Tôi vẫn tin, sẽ có ngày tôi gặp đúng một nửa của đời mình.
Rồi cô ấy xuất hiện, không phải trong đời thực mà bắt đầu từ trên mạng. Chúng tôi “va” vào nhau khi cùng bình luận một chủ đề trên mạng xã hội. Tôi và cô ấy không cùng quan điểm nên cãi nhau.
Tò mò, tôi vào trang cá nhân của cô ấy, bắt gặp một cô gái khá xinh đẹp nhưng hay đăng những dòng trạng thái ngụ ý cô đơn, buồn tủi. Tôi nhắn tin làm quen, và cô ấy trả lời.
Tôi không thấy bạn gái có vấn đề gì, cho đến khi gặp chú cô ấy (Ảnh minh họa: Adobe Stock).
Vì là trên mạng nên chúng tôi tán tỉnh qua lại không ngại ngùng. Tôi không giấu gì về bản thân, nói đang “ế vì nghèo”. Cô ấy cũng kể đã trải qua hai đời chồng, hiện tại đang độc thân, ở với mẹ.
Tôi vốn chỉ coi đây là mối quan hệ "giải trí" đỡ buồn những lúc ở nhà rảnh rỗi. Nhưng rồi một lần, cô ấy hỏi tôi: “Anh ở chỗ nào, cho em địa chỉ, lúc nào ra Hà Nội em tới chơi”. Tôi tưởng cô ấy đùa cho vui, nhưng cuối tuần ấy, cô ra thật.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ nhưng khá thú vị. Lần đầu đối diện “người yêu trên mạng”, tôi khá bối rối. Cô ấy nói đưa người thân ra Hà Nội khám bệnh, tiện thể đến thăm tôi. Cô ấy xinh đẹp, ít nói, dịu dàng, khác hẳn vẻ bạo dạn, lém lỉnh trên mạng. Cuộc gặp gỡ này đã nâng tình cảm của chúng tôi lên một bước mới nghiêm túc hơn.
Sau nửa năm tìm hiểu, tôi thấy tình cảm cả hai dành cho nhau đủ lớn để tiến tới chuyện kết hôn. Tôi đưa cô ấy về quê chơi. Bố mẹ tôi biết cô ấy đã trải qua hai đời chồng nhưng không phản đối. Thậm chí, khi nghe em kể lần đầu ly hôn vì chồng vũ phu, rượu chè, lần hai ly hôn vì chồng ghen tuông mù quáng, mẹ tôi còn rất thương xót.
Bố mẹ giục tôi “cưới vợ phải cưới liền tay”, mau mau thưa chuyện với nhà gái để bố mẹ sang nhà xin cưới. Tôi biết bố mẹ sốt ruột lắm rồi, bản thân cũng thấy không có lý do gì để chần chừ nữa.
Dịp nghỉ lễ vừa rồi, tôi về quê bạn gái để gặp mẹ cô ấy xin cho bố mẹ tôi chọn ngày sang thưa chuyện trầu cau. Mẹ cô ấy là nông dân, chân chất hiền lành. Bác ấy nói: “Số con gái bác lận đận đã lỡ dở hai đời chồng. Nếu con thương thì là phúc phận của nó. Chỉ cần hai đứa thương nhau, ngày nào cũng là ngày tốt”.
Buổi tối, trong lúc cô ấy dọn dẹp, tôi sang nhà chú ruột cô ấy chơi. Nhà chú cô ấy ở sát bên, chỉ cách một bờ tường. Lúc tôi sang, chú đang ngồi ở sân một mình uống trà. Chú hồ hởi mời tôi ngồi rồi pha trà mới. Sau khi biết gia đình tôi tính ngày mang cau trầu sang dạm hỏi, chú trầm ngâm một lúc rồi nói:
“Chú không biết cháu là chàng trai thế nào, nhưng nói chuyện thì cũng cảm nhận là hiền lành, tử tế. Còn cháu gái chú, chú cũng phải nói thật. Nó đã kết hôn hai lần, mỗi cuộc hôn nhân có một đứa con. Nhưng cả hai lần ly hôn nó đều không nhận nuôi con mà để cho chồng cũ nuôi. Là phụ nữ mà con mình đẻ ra cũng không muốn nuôi thì cháu cũng nên tìm hiểu kỹ, kẻo sau này lấy nhau rồi lại hối hận. Chú già rồi, chuyện gì cũng chỉ muốn nói thật”.
Thật sự là tôi hơi ngỡ ngàng trước lời chú nói. Chuyện cô ấy có hai đứa con với hai người chồng cũ, tôi đã biết. Cô ấy nói lý do không nuôi con là vì cả hai người chồng trước đều ra điều kiện nếu ly hôn thì không được nuôi con. Vì quá khổ sở, cô ấy đành để con lại nhà chồng nhằm thoát khỏi cuộc hôn nhân đau khổ.
Nhưng giờ nghe chú cô ấy nói vậy, tự nhiên tôi có chút lấn cấn. Thông thường, người nhà thì phải bao che cho nhau. Đằng này, chú ấy lại nhắc tôi tìm hiểu cho cẩn thận trước khi cưới kẻo hối hận không kịp, thực chất là có ý gì?
Tôi có đem chuyện này kể với chị gái của mình. Chị tôi nói, chị cũng không hiểu ý chú ấy thực chất là gì. Nhưng là một người mẹ, chị có thể mất tất cả nhưng không bao giờ chịu bỏ con. Với phụ nữ, con cái chính là sinh mệnh. Một người mẹ mà cả hai lần ly hôn là hai lần bỏ con cho chồng cũ thì cũng cần xét lại.
Mấy hôm nay, tôi suy nghĩ rất nhiều. Khi tìm hiểu và quyết định tiến tới với bạn gái, tôi thật sự không hề để tâm đến quá khứ hai đời chồng của cô ấy. Không ngờ mọi chuyện đang tốt đẹp, một câu nói của chú bạn gái lại khiến tôi hoang mang, bối rối.
Nếu là người ngoài nói thì còn cho rằng họ lắm chuyện dèm pha. Đằng này, người khuyên tôi lại là chú ruột cô ấy khiến tôi không biết nên hiểu thế nào. Liệu có phải đạo đức cô ấy có vấn đề và chuyện hôn nhân tôi nên trì hoãn lại?
T. Lâm
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.