Bỏ qua điều hướng

Vừa nghỉ hưu, tôi tuyên bố "nghỉ làm vợ", chồng cười khẩy tưởng đùa

Vừa nghỉ hưu, tôi tuyên bố "nghỉ làm vợ", chồng cười khẩy tưởng đùa
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Vừa nghỉ hưu, tôi muốn chấm dứt hơn 30 năm làm vợ của người chồng gia trưởng. Ông ấy bật cười, cho rằng vợ chỉ đang giận dỗi, cho đến khi giấy tòa được gửi về.

Tôi là độc giả trung thành của mục Tình yêu - Giới tính. Mấy ngày trước, tôi đọc được bài viết 60 tuổi tôi vẫn quyết ly hôn, chồng buông một câu "xanh rờn" và thấy mình đồng cảm sâu sắc. Câu chuyện của tôi cũng có nhiều điểm tương tự nên muốn chia sẻ để mọi người cùng suy ngẫm.

Tôi gần 60 tuổi, sống ở Hà Nội và vừa nghỉ hưu sau hơn 30 năm đi làm. Hai vợ chồng có hai người con, một trai và một gái, đều đã trưởng thành, lập gia đình và có cuộc sống riêng. Tôi đã lên chức bà nội, bà ngoại và nghĩ từ nay mình có thể thong thả tận hưởng tuổi già.

Nhưng ngay những ngày đầu nghỉ hưu, tôi lại nhận ra mình không muốn tiếp tục cuộc sống hiện tại.

Vừa nghỉ hưu, tôi tuyên bố nghỉ làm vợ, chồng cười khẩy tưởng đùa - 1

Vừa nghỉ hưu, tôi quyết định rời cuộc hôn nhân 30 năm (Ảnh minh họa: Weibo).

Chồng tôi không phải người bê tha hay bỏ mặc kinh tế gia đình, ông vẫn đi làm, lo những khoản lớn và cùng tôi nuôi các con trưởng thành. Điều khiến tôi mệt mỏi là ông quá gia trưởng, luôn mặc định việc nhà là trách nhiệm của vợ.

Suốt hơn 30 năm, tôi vừa đi làm vừa quán xuyến gia đình. Chồng không biết nấu một bữa cơm, hiếm khi giặt giũ hay lau dọn. Con cái ốm đau cũng chủ yếu do tôi chăm sóc. Ngày trẻ, tôi nghĩ mình làm được thì làm, miễn các con được lớn lên đầy đủ.

Nhưng sự nhường nhịn lâu ngày khiến chồng coi mọi hy sinh của tôi là điều hiển nhiên. Tôi đi làm về muộn vẫn phải lo cơm nước, còn ông thường ngồi chờ đến giờ ăn rồi lại xem tivi, lướt điện thoại. Có những hôm tôi mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống nhưng vẫn phải đứng dậy dọn dẹp.

Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn khi các con còn nhỏ, nhưng rồi lại sợ chúng bị ảnh hưởng. Khi con cái trưởng thành, tôi lại nghĩ vợ chồng đã đi cùng nhau quá lâu, tuổi này còn chia tay thì có đáng không. Cứ thế, một năm rồi mười năm trôi qua.

Cho đến một buổi tối cách đây vài tháng. Hôm ấy, chồng rủ mấy người bạn cũ về nhà ăn uống. Tôi vui vẻ chuẩn bị cơm nước, tự tay nấu những món ông thích rồi cả buổi tối tất bật lấy thêm đồ ăn, đồ uống. Một người bạn của chồng khen tôi đảm đang, mời tôi ngồi xuống ăn cùng, chồng tôi phẩy tay: “Kệ bà ấy phục vụ, lát ăn sau cũng được”.

Tôi nghe mà nghẹn ở cổ. Nhưng điều khiến tôi thực sự mệt mỏi là sau khi khách ra về, trên bàn vẫn đầy bát đĩa, chai lọ và thức ăn thừa, còn chồng thản nhiên đi vào phòng khách ngồi xem điện thoại. Tôi đứng trong bếp một mình, bỗng thấy mình không muốn tiếp tục như thế nữa.

Tôi hỏi: “Ông thấy tôi là vợ ông hay là người giúp việc trong nhà?”. Chồng ngẩng lên, bật cười: “Bà lại lên cơn gì đấy?”.

Tôi không cãi. Tôi nhìn đống bát trước mặt rồi nhìn người đàn ông đã sống cùng mình hơn 30 năm và chợt hiểu rằng câu hỏi ấy chẳng cần ông trả lời nữa. Đêm đó, tôi nằm suy nghĩ rất lâu về hai chữ “ly hôn”.

Các con đều đã lớn, tôi có lương hưu và phần tài sản của mình, sức khỏe vẫn ổn. Tôi cũng có một người chị gái góa chồng, đang sống một mình không quá xa nhà. Lần đầu tiên, tôi nhận ra mình không còn lý do gì để tiếp tục chờ chồng thay đổi.

Sáng hôm sau, tôi nói: “Từ hôm nay tôi nghỉ”. Ông đang uống trà, ngẩng lên: “Nghỉ gì?”. Tôi nhìn thẳng vào chồng: “Nghỉ làm vợ ông”. Ông bật cười lớn, hỏi tôi nói thật hay đùa. Tôi chỉ đáp: “Tôi nói thật”. Có lẽ ông vẫn nghĩ đó là một cơn giận nhất thời nên không để tâm.

Vài tuần sau, tôi bắt đầu tìm hiểu thủ tục và chuẩn bị giấy tờ. Đến khi biết tôi làm thật, chồng mới tá hỏa gọi các con về, kể rằng mẹ chúng “tự nhiên đòi bỏ bố”. Các con hỏi tôi: “Hai người già rồi, còn làm khổ con cái làm gì?”.

Tôi nghe mà buồn nhưng không trách các con, bởi tôi hiểu chúng chỉ muốn bố mẹ được yên ổn tuổi già. Tôi nói: “Mẹ đã lo cho gia đình hơn 30 năm rồi. Mẹ không bắt các con phải chọn bên nào, chỉ mong các con tôn trọng quyết định của mẹ”.

Sau nhiều lần khuyên nhủ không thành, các con đành để tôi tự quyết. Khi thủ tục hoàn tất, tôi dùng phần tài sản của mình mua một căn nhà nhỏ gần chỗ chị gái.

Chị tôi sống một mình đã vài năm. Hai chị em trước đây mỗi người đều có gia đình riêng, dù thương nhau nhưng chẳng mấy khi có thời gian ở cạnh nhau. Giờ đây, chỉ cần đi bộ vài phút là có thể sang nhà nhau trò chuyện.

Cuộc sống mới đơn giản đến mức đôi khi chính tôi cũng thấy lạ. Buổi sáng, tôi tưới cây, chăm mấy chậu hoa trước hiên; thích ăn gì thì nấu món ấy, có hôm lại gọi chị sang ăn cùng. Chiều hai chị em đi bộ, tập thể dục, cuối tuần rảnh thì rủ nhau đi chơi hoặc dành dụm tiền cho một chuyến du lịch ngắn ngày.

Có người hỏi tôi có buồn không. Tôi nói có, bởi hơn 30 năm chung sống không thể nói bỏ là bỏ hết tình nghĩa, nhưng nỗi buồn ấy khác với mong muốn quay lại cuộc hôn nhân cũ.

Tôi cũng không nghĩ chồng mình là người hoàn toàn xấu. Ông từng cùng tôi trải qua những năm tháng khó khăn, cùng nuôi các con trưởng thành. Chỉ là đến một lúc nào đó, tôi không muốn tiếp tục cuộc sống mà sự hy sinh của mình luôn được xem như nghĩa vụ.

Ở tuổi U60, tôi không ly hôn để tìm một người khác, cũng không muốn chứng minh điều gì với chồng. Tôi chỉ muốn những năm tháng còn lại được sống theo cách mình lựa chọn.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Quyết định ly hôn ở tuổi gần 60 của một người phụ nữ tại Hà Nội ngay sau khi nghỉ hưu đang phản ánh làn sóng "ly hôn xám" đang gia tăng trong xã hội hiện đại. Sau hơn 30 năm gánh vác trách nhiệm gia đình và quán xuyến việc nhà bên cạnh công việc xã hội, người phụ nữ nhận ra sự chịu đựng âm thầm của mình chỉ đổi lại sự coi thường mang tính mặc định từ người chồng gia trưởng. Sự việc người chồng thản nhiên coi vợ như người phục vụ trước mặt bạn bè và bỏ mặc toàn bộ công việc dọn dẹp sau cuộc nhậu đã trở thành giọt nước tràn ly. Những rào cản tâm lý từng níu kéo người phụ nữ như sự phát triển của con cái hay lo ngại dị nghị xã hội giờ đây không còn là trở ngại. Khi hai người con đều đã trưởng thành, lập gia đình riêng và bản thân có sự độc lập về tài sản lẫn lương hưu, nhu cầu tự do cá nhân được đặt lên hàng đầu. Lời tuyên bố "nghỉ làm vợ" ban đầu bị người chồng coi thường như một trò đùa, nhưng thực chất là kết quả của một quá trình tích tụ tổn thương kéo dài nhiều thập kỷ. Hiện tượng này cho thấy quan niệm về hôn nhân ở độ tuổi xế chiều đang có những thay đổi sâu sắc. Sự chịu đựng không còn là chuẩn mực bắt buộc khi một bên liên tục bị tước đoạt sự tôn trọng cơ bản trong đời sống vợ chồng. Việc kiên quyết giải thoát khỏi cuộc hôn nhân gia trưởng minh chứng cho xu hướng phụ nữ cao tuổi chủ động tìm kiếm sự bình yên và quyền tự chủ ở giai đoạn sau của cuộc đời.