Tôi từng nghĩ mình là người đàn ông may mắn. Ở tuổi ngoài 40, tôi có sức khỏe, công việc thuận lợi và là chủ một chuỗi gara ô tô hoạt động khá ổn định ở TPHCM. Tôi có vợ làm giáo viên, một cậu con trai ngoan và một gia đình mà nhiều người nhìn vào đều cho rằng tôi đang có cuộc sống đáng mơ ước.
Nhưng chính lúc có trong tay quá nhiều thứ, tôi lại không biết trân trọng những gì mình đang có. Vài năm trước, tôi ngoại tình. Tôi mê một phụ nữ tên Mai, 30 tuổi, chủ một spa và cũng là khách hàng thường xuyên của gara. Cô ấy nhiệt tình, cuốn hút và luôn dành cho tôi sự quan tâm khiến tôi lầm tưởng đó mới là tình yêu mình đang tìm kiếm.
Về nhà, tôi ngày càng lạnh nhạt với vợ, kiếm cớ gây chuyện và cuối cùng nằng nặc đòi ly hôn. Vợ tôi khi ấy đã khóc lóc, níu kéo. Cô ấy hỏi tôi vì sao gia đình đang yên ổn mà lại muốn phá bỏ tất cả.
Tôi phải trả giá đắt vì bỏ vợ con để chạy theo người tình (Ảnh minh hoạ: Sohu).
Tôi biết vợ tổn thương, biết con còn nhỏ nhưng vẫn cố chấp. Khi ấy, tôi nghĩ chỉ cần ly hôn, mình sẽ được sống cuộc đời mà bản thân mong muốn. Tôi tin tình yêu mới sẽ mang lại hạnh phúc cho mình khi cuộc hôn nhân cũ đã nguội lạnh.
Sau khi chúng tôi chia tay, con trai ở với mẹ. Tôi vẫn chu cấp cho con mỗi tháng 8 triệu đồng và nghĩ rằng mình đã làm tròn trách nhiệm của một người cha.
Thời gian đầu, tôi và người tình rất vui vẻ. Tôi từng nghĩ quyết định bỏ vợ là đúng. Tôi có tiền, có công việc, có sức khỏe, lại có một người phụ nữ xinh đẹp luôn ở bên nên chẳng nghĩ gì đến những ngày tháng sau này.
Cho đến khi cuộc đời đột ngột rẽ sang hướng khác. Tôi phát hiện mình mắc ung thư dạ dày. Tôi phải trải qua phẫu thuật rồi hóa trị. Cơ thể từ gần 80kg xuống còn 49kg. Mái tóc đen, dày cũng rụng gần hết. Người đàn ông từng khỏe mạnh, lúc nào cũng tất bật với công việc, nay nhiều ngày chỉ nằm trên giường bệnh.
Điều khiến tôi thêm tuyệt vọng là trong lúc tôi chống chọi với bệnh tật, Mai lại tìm cách rời đi. Thời gian đầu, cô ấy vẫn đến chăm sóc tôi nhưng càng về sau càng thể hiện sự khó chịu, mất kiên nhẫn. Những lần đến thăm cũng thưa thớt dần.
Rồi cô ấy đưa ra đủ lý do để chia tay và cuối cùng nói rằng đã có người đàn ông khác. Tôi không trách cô ấy. Có lẽ khi tôi còn khỏe mạnh, giàu có và thành đạt, cô ấy nhìn thấy ở tôi rất nhiều điều hấp dẫn. Khi tôi bệnh tật, yếu đuối, mọi thứ đã khác.
Những ngày nằm viện, tôi mới thấm cảm giác cô độc. Mẹ tôi đã già yếu nhưng vẫn cố gắng chăm sóc con trai. Người thân cũng đến hỏi han nhưng không thể ở bên tôi cả ngày. Có những hôm sau khi truyền thuốc, tôi mệt mỏi và tuyệt vọng đến mức chỉ muốn buông xuôi tất cả.
Đúng lúc ấy, vợ cũ đưa con trai vào thăm. Tôi nghĩ cô ấy chỉ đưa con đến hỏi han bố vài câu rồi về. Nhưng sau vài lần thấy tôi nằm một mình, cô ấy bắt đầu ở lại lâu hơn. Ban đầu là giúp tôi vài việc đơn giản, sau đó hỏi bác sĩ về tình trạng bệnh, nhắc tôi uống thuốc, mua đồ ăn phù hợp.
Tôi ngại nên bảo cô ấy không cần làm vậy. Chúng tôi đã ly hôn rồi, cô ấy không còn trách nhiệm gì với tôi nữa. Cô ấy chỉ nói: “Anh là bố của con trai em, em không thể nhìn anh nằm một mình như vậy”. Một câu nói rất bình thường nhưng khiến tôi im lặng rất lâu.
Từ hôm ấy, cô thường xuyên nấu cháo mang vào viện, nhắc tôi uống thuốc, chăm sóc những lúc tôi mệt sau hóa trị. Có lần cô ấy còn thay mẹ tôi thức trắng đêm để trông tôi.
Tôi biết cô ấy không thể quên hết những chuyện cũ. Tôi cũng không mong cô ấy tha thứ cho mình. Tôi từng khiến cô ấy tổn thương quá nhiều, đâu thể chỉ bằng vài câu xin lỗi mà mọi thứ trở lại như trước.
Càng bệnh, tôi càng nhận ra điều mình tiếc nhất không phải những cuộc vui đã qua mà là những năm tháng đã đánh mất bên con. Con trai tôi năm nay 10 tuổi. Những ngày ở viện, mỗi lần con đến thăm, tôi đều thấy mình có lỗi.
Tôi từng nghĩ chỉ cần gửi tiền đều đặn mỗi tháng là đủ trách nhiệm của một người cha. Nhưng tiền bạc không thể thay thế những lần đưa con đi học, những buổi tối con ốm hay những năm tháng con cần một người cha ở bên.
Tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn về tương lai của con. Cách đây ít hôm, sau khi được về nhà, tôi gọi một người bạn luật sư đến để lập di chúc. Tôi quyết định chia số tài sản gần 20 tỷ đồng của mình thành 3 phần: Một phần cho bố mẹ, một phần để lại cho vợ cũ và phần lớn tài sản bao gồm đất đai, nhà cửa và phần doanh thu liên quan đến công việc kinh doanh, tôi dành cho con trai.
Tôi rất biết ơn vợ cũ. Cô ấy chăm sóc tôi không có nghĩa là cô ấy muốn quay lại. Tôi hiểu điều đó. Có thể cô ấy thương tôi vì dù sao chúng tôi cũng từng cùng nhau gắn bó một chặng đường. Có thể cô ấy thương con, không muốn con chứng kiến cảnh bố mình những ngày bệnh tật không có ai bên cạnh. Dù lý do là gì, tôi vẫn biết ơn cô ấy.
Tôi cũng muốn sau này dù mình có chuyện gì, con vẫn có một nền tảng để không phải sống khổ sở. Những gì tôi muốn bù đắp là dành cho con, đứa trẻ đã phải chịu thiệt thòi từ quyết định ích kỷ của bố.
Tôi từng nghĩ chỉ cần mình có tiền, có sự nghiệp và vẫn chu cấp đầy đủ cho con thì việc rời khỏi cuộc hôn nhân cũ cũng chẳng phải điều gì quá nghiêm trọng. Bây giờ tôi mới hiểu, một cuộc hôn nhân có thể kết thúc, nhưng những tổn thương mình để lại cho người khác không dễ dàng biến mất. Và có những người, đến khi họ rời đi rồi, mình mới nhận ra họ quan trọng đến mức nào.
Tôi không biết mình còn bao nhiêu thời gian nữa. Điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là cố gắng điều trị, dành thời gian còn lại cho con và bù đắp phần nào những gì mình từng gây ra. Tôi làm như vậy có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.