Tôi là tác giả bài: "Mất cảm xúc với chồng". Tôi rất cảm ơn những chia sẻ của mọi người. Sau khi đọc lời khuyên, tôi đã cố gắng chăm sóc bản thân nhiều hơn, sắm sửa thêm đồ gợi cảm hơn mặc ở nhà, thế nhưng tình hình vẫn không thay đổi. Tôi cảm giác dù có như nào thì anh vẫn không có nhu cầu với tôi. Trong một lần cãi vã, tôi đã nói hết u uất của mình về việc quan hệ của vợ chồng hơn hai năm không có. Tôi khóc, điều tôi nhận lại vẫn là sự im lặng từ chồng. Sau đó anh thấy cây son tôi sắp hết thì anh mua, thấy đồ gì tôi hết sẽ mua kiểu tặng bù đắp. Thế nhưng điều đó không làm tôi vui hơn.
Minh họa AI
Cuộc hôn nhân của tôi được gần 3 năm thì hơn hai năm vợ chồng không quan hệ. Tôi buồn bã và u uất vô cùng. Tôi tủi thân, đau khổ mà không dám chia sẻ cùng ai. Tôi đã làm đơn ly hôn nhưng đến phần gõ tên con, tôi không đành. Con tôi mới 20 tháng, tên nó chưa được đặt ở đâu tốt đẹp mà lại đặt ở đơn ly hôn của mẹ, tôi không đành. Tôi thấy nếu ly hôn thì thật ích kỷ với con, nhưng sống như này tôi uất ức quá.
Tôi xin kể thêm, bản thân đã tốt nghiệp thạc sĩ, công việc ổn định. Chồng làm sale nên hay đi nhậu, thời gian và thu nhập không cố định, lương đưa tôi nhưng tiền đó để tích lũy, anh hay cầm điện thoại để nhắn với khách. Ngoài điểm tốt là nấu cơm nước thì anh rất vô tâm. Con bệnh sốt, anh đi làm không cuộc gọi hay tin nhắn hỏi han. Tôi nhắn báo con sốt cao, anh không xem tin, về anh nói không thấy thông báo của tin nhắn. Con sốt cao quá tôi ôm đi viện, anh về thì cháu tôi nói thím đưa em đi viện (cháu ở nhờ thời gian ngắn để tìm chỗ ở, đi học đại học) anh cũng không một cuộc hỏi han. Tôi về tới nhà mưa to, trời tối, gọi cháu cầm dù xuống, anh cũng không quan tâm. Con tôi là bé trai, giống bố như đúc, ai cũng khen, mà sao anh thờ ơ với con thế?
Anh rất ít chơi hoặc tương tác với con. Có khi anh nằm, con đến cầm tay cầm chân anh, rủ đi chơi (bé chưa nói), anh cũng lơ đi, ít khi ôm hoặc bế con. Bé lại rất thích bố. Tôi không biết còn hy vọng gì ở cuộc hôn nhân này không. Tôi luôn cảm giác buồn tủi, u uất. Xin chia sẻ cùng tôi, chân thành cảm ơn.
Hồng Hoa