Tôi 29 tuổi, là kỹ sư xây dựng thi công trực tiếp. Do công việc bận rộn, môi trường ít tiếp xúc với nữ nên tôi chưa có người yêu. Bạn thân làm mai cho tôi với một em gái nghe giới thiệu là rất hiền lành, chăm chỉ.
Em tên Hiền, kém tôi 5 tuổi. Chúng tôi nhắn tin qua lại một thời gian rồi mới hẹn gặp. Trớ trêu đúng buổi hẹn tôi vướng việc đột xuất nên gọi điện xin lỗi đến muộn nửa tiếng.
Lúc tới nhà hàng, tôi mặc nguyên đồng phục kaki có gắn logo công ty và giày lao động. Vì thật ra tôi không còn thời gian, cũng nghĩ là không cần cầu kỳ, cứ đơn giản là chính mình thôi.
Tôi tới trễ, Hiền vẫn đợi tôi. Nhà hàng đồ Nhật cô ấy chọn khá dễ thương, ấm cúng. Ngồi giữa không gian đó, trang phục của tôi hẳn nhiên không ăn nhập nhưng tôi vẫn thấy hoàn toàn thoải mái.
Tôi xin lỗi vì đến muộn, ngỏ ý muốn trả tiền taxi cho Hiền vì tôi không qua đón cô ấy được như dự định. Hiền hỏi tôi tới đây bằng gì, tôi trả lời: "Xe ôm thôi em, thành phố tầm này tắc lắm".
Kết thúc bữa ăn, tôi chủ động thanh toán, còn mời Hiền đi uống cà phê nhưng cô ấy từ chối nên tôi gọi taxi để hai đứa về. Tôi nghĩ mình đã cư xử lịch thiệp và cho rằng buổi hẹn hò lần đầu như thế thành công. Ai dè sau đó Hiền nhắn tin nói hai đứa không hợp. Việc tôi mặc nguyên bộ đồ lem luốc đi gặp mặt khiến Hiền thấy không được tôn trọng.
Đó là Hiền nói khéo với tôi, còn thông tin phản hồi lại với "bà mối" bạn tôi là: "Nhìn vừa nghèo vừa bẩn. Đến chỗ sang trọng mà diện bộ đồ "ối giời ơi", nhìn biết ngay người thiếu cả tinh tế lẫn kinh tế".
Cô ấy từ chối hẹn hò ngay sau buổi gặp đầu tiên (Ảnh minh họa: Pinterest).
Điểm này thì tôi thừa nhận. Ai có người nhà làm công trường chắc biết trang phục cuối ngày của chúng tôi chẳng thể sạch đẹp nổi. Tôi cũng tự ái lắm chứ, nhưng cô ấy nói không sai, bộ dạng tối hôm đó của tôi nhìn nhếch nhác thật. Đành chấp nhận, coi như chưa đủ duyên.
Chuyện đáng nói là vài ngày sau chính Hiền chủ động nhắn tin cho tôi, nguyên văn như sau: "Hôm trước em chưa hiểu chuyện, trót nói lời khó nghe. Nếu có cơ hội em muốn chúng ta gặp lại để em sửa sai. Em sợ anh có cái nhìn không đúng về em".
Thay đổi bất ngờ của Hiền khiến tôi khó hiểu. Gọi điện cho "bà mối" thì cô bạn cười bảo: "Tôi là bà mối có trách nhiệm mà, phải mang sơ yếu lý lịch của ông ra bảo đảm đấy. Nhà phố, bố giàu, thu nhập cao, đi xe xịn, tiền thì nhiều mà chưa biết cách tiêu. Rút kinh nghiệm nhé, muốn thoát ế thì cấm đi xe ôm, mang giày công trường tới chỗ hẹn. Đừng trách cô ấy, con gái giờ ai chẳng thế, phải tính cho tương lai".
Tôi phì cười, thì ra đó là lý do Hiền liên hệ lại. Tôi dứt khoát nhắn tin: "Anh nghĩ cảm giác đầu tiên của em là đúng, anh với em không hợp". Trả lời xong tôi thấy nhẹ hẳn người. Hiền không phải là người tôi tìm kiếm.
Quan điểm của tôi, dù là thời nào hôn nhân cũng phải xây từ sự chân tình. Nếu Hiền đã không vừa mắt khi tôi chân thực nhất thì sau này làm sao chấp nhận nổi tôi? Kỹ sư xây dựng thi công trực tiếp, cả ngày làm việc với cát đá sắt thép, cuối ngày lấy đâu ra cơ thể thơm tho, trang phục tinh tươm như người làm việc văn phòng ở các tòa nhà mát lạnh?
Không lẽ con gái coi trọng hình thức và nền tảng tiền nong đến vậy sao? Xin lỗi nhưng tôi thà ế cũng không chọn những người như vậy. Xin đừng biến đàn ông chúng tôi thành "cây ATM". Gặp phải người không tử tế, họ sẽ biến bạn thành công cụ tiêu khiển. Còn gặp được người tốt, anh ấy sẽ đau lòng. Như tôi bây giờ chẳng hạn.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!