Bỏ qua điều hướng

Đã 10 năm có ôtô nhưng vợ chồng tôi vẫn chưa đi Đà Lạt, Vũng Tàu

Đã 10 năm có ôtô nhưng vợ chồng tôi vẫn chưa đi Đà Lạt, Vũng Tàu
Nguồn ảnh: VnExpress

Có xe đã lâu nhưng thời gian lái quá ít khiến chồng tôi phản xạ vẫn còn kém mỗi khi lái xe ra đường.

Sau nhiều năm chờ đợi để có một chiếc ôtô, tôi từng nghĩ từ nay gia đình sẽ có thể chủ động đi đây đó, thích thì cuối tuần lái xe đi biển, dịp lễ đưa con đi chơi xa. Nhưng rồi tôi nhận ra, chiếc ôtô của gia đình chủ yếu chỉ để về quê, còn những chuyến du lịch mà tôi háo hức lại luôn bị gạt sang một bên.

Khi hai vợ chồng mới lập gia đình, chuyện mua ôtô gần như là điều xa xỉ. Chúng tôi khi ấy còn phải lo đủ thứ, từ tiền nhà, con cái đến công việc. Tôi từng nghĩ chỉ cần sau này có ôtô thì cuộc sống sẽ thoải mái hơn rất nhiều.

Đến khi kinh tế ổn định hơn, hai vợ chồng mới quyết định mua một chiếc xe. Tôi vui lắm. Trong suy nghĩ của tôi, ôtô không chỉ là phương tiện đi lại mà còn là cách để gia đình có thêm những trải nghiệm cùng nhau. Có xe rồi, cuối tuần có thể đưa con đi chơi, lễ Tết có thể tự lái xe đến một nơi nào đó, không phải phụ thuộc vào xe khách hay chen chúc ở sân bay, bến xe.

Nhưng thực tế, chiếc xe được sử dụng nhiều nhất để đưa cả nhà về quê. Những ngày bình thường thì đi làm, đưa đón con, mua sắm. Đến lễ Tết lại chất đồ lên xe, chạy về quê nội, quê ngoại rồi quay trở lại thành phố. Một năm trôi qua, số lần chúng tôi thực sự lái ô tô đi du lịch cùng nhau chẳng đáng là bao.

Có lần gần đến kỳ nghỉ lễ, tôi hào hứng nói với chồng rằng hay cả nhà lái xe xuống Vũng Tàu chơi vài ngày. Từ thành phố đi Vũng Tàu cũng không phải hành trình quá xa, có thể vừa đi vừa nghỉ, cho con tắm biển, ăn hải sản rồi hôm sau thong thả về.

Tôi đã nghĩ đến cảnh cả nhà cùng nhau trên xe, mở nhạc, mang theo ít đồ ăn, đến nơi thì nhận phòng, tối đi dạo biển. Một chuyến đi chẳng cần quá sang trọng, chỉ cần cả nhà cùng có mặt và không phải bận tâm đến công việc trong vài ngày.

Nhưng chồng tôi gạt phăng. Anh bảo lễ mà đi Vũng Tàu thì đông, đường chắc chắn kẹt, khách sạn tăng giá, ăn uống cũng đắt. Nghỉ lễ ở nhà cho khỏe, nếu cần thì về quê thăm ông bà. Còn Đà Lạt thì khỏi nói, do chạy ôtô quá ít nên phản xạ ở ngoài đường của chồng tôi khi lái xe khá chậm chạp, làm sao đi đường đèo dốc?

Tôi không nghĩ đến chuyện chiếc xe tốn thêm bao nhiêu tiền xăng cho một chuyến đi. Điều tôi nghĩ là chúng tôi đã có ôtô, đã làm việc nhiều năm, vậy tại sao lại không dành ra vài ngày để tận hưởng thành quả của mình?

Có lẽ đây cũng là khác biệt trong cách nhìn về cuộc sống của hai vợ chồng. Với chồng tôi, ôtô trước hết là tài sản phục vụ nhu cầu thiết yếu. Nó phải giúp việc đi lại thuận tiện hơn, đặc biệt là những chuyến về quê dịp lễ Tết.

Ngày chưa có tiền thì bảo đợi kinh tế ổn định. Có con thì bảo con còn nhỏ. Có ôtô thì bảo nghỉ lễ đông người. Công việc bận thì bảo để dịp khác. Rồi dịp khác lại trôi qua.

Tóm lại có xe đã nhiều năm nhưng thời gian thực sự cầm lái của chồng tôi lại không nhiều. Phần lớn những chuyến đi chỉ quanh quẩn trong thành phố hoặc về quê dịp lễ Tết, nên mỗi lần lái xe đường dài, anh vẫn khá căng thẳng và phản xạ chưa thật sự tốt trước những tình huống bất ngờ.

Có lẽ cũng vì vậy mà anh càng ngại những chuyến đi chơi xa, trong khi tôi lại nghĩ nếu đã mua ôtô thì cũng cần thường xuyên lái để quen xe và chủ động hơn khi đi đường, "cưng" xe quá thì sau chục năm, chiếc xe rớt giá khá nhiều so với lúc mua mà vợ con đi chẳng bao nhiêu quả là thiệt thòi lớn.

Thanh Tuyền

Bản tin trên VnExpress cung cấp những góc nhìn cập nhật xoay quanh chủ đề "Đã 10 năm có ôtô nhưng vợ...". Diễn biến sự việc phản ánh tình hình có xe đã lâu nhưng thời, đồng thời mở ra nhiều vấn đề đáng quan tâm đối với cơ quan chức năng. Nội dung sự việc tiếp tục là tâm điểm thảo luận, mở ra nhiều góc nhìn đáng chú ý về thực tiễn đời sống xã hội.