"Sáng kiến tìm kiếm người Việt Nam mất tích trong chiến tranh" đang tìm thân nhân người lính Trương Công Hỗ, nhiều khả năng thuộc Trung đoàn 1, Quân khu Trị Thiên, Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam.
Bị thương nặng trên chiến trường, ông Hỗ dành những phút cuối cùng viết thư cho mẹ và em gái. Trong thư, người lính trẻ không than trách mà bày tỏ nỗi day dứt vì chưa thể báo hiếu, đồng thời nhắn nhủ người thân cố gắng vượt qua mất mát.
Lá thư gửi mẹ viết:
"Mẹ kính mến!
Đến hôm nay con đã hiểu thế nào là chiến tranh, thế nào là đổ máu và giờ đây con cũng đã gặp rồi. Mẹ ơi, con biết mẹ khổ từ nhỏ rồi, trong những thời loạn lạc phải sơ tán khắp nơi, nào một bên là gạo, một bên là con để tránh cái hòn tên mũi đạn.
Rồi thời gian trôi qua, mẹ con ta đỡ khổ nhưng đến ngày nay anh em chúng con lại không làm được gì giúp mẹ. Riêng anh con thì có triển vọng về mặt này hay mặt khác nhưng đối với con, kể từ nay trở đi mẹ sẽ mất cậy trông.
Con đã hiến cái lứa tuổi 18 đôi mươi cho Tổ quốc rồi. Nhìn lại thời gian qua, con nào đã giúp được gì bằng tý móng tay cho mẹ mà ngược lại con còn làm nhiều điều để cho mẹ phiền lòng. Điều đó rất có thể kết luận được rằng chính con là một thằng bất hiếu với cha mẹ, có phải không mẹ ơi?
Mẹ hãy tha thứ cho con. Chỉ còn vài phút nữa là con sẽ tắt thở và từ đây con sẽ xa giấc ngàn thu ở nơi đất khách quê người này. Được tin này, con biết mẹ rất đau khổ, song mẹ hãy cố gắng vui lên bởi vì chính mẹ đã góp một giọt máu rất quý cho cách mạng.
Vĩnh biệt mẹ già kính yêu, không còn ngày mẹ con gặp nữa.
Đây giọt máu cuối cùng của con trước khi tắt thở gửi về cho mẹ.
Con".
Lá thư quân nhân Trương Công Hỗ gửi mẹ (Ảnh: VWAI).
Trong lá thư còn lại, ông căn dặn em gái thay mình chăm sóc và động viên mẹ:
"Em thân yêu!
Trước giờ phút trăn trối, anh không còn biết nói gì, anh chỉ thương em thôi bởi vì gia đình ta túng thiếu, hơn nữa các anh lại xa nhà sớm quá nên em mới vất vả trăm chiều.
Song em ạ! Có vất vả thì ắt giúp được nhiều việc cho mẹ. Còn anh, như anh đã nói với mẹ là anh chưa làm được lấy một tý móng tay nào để mẹ vui lòng. Bởi thế trước khi nhắm mắt anh hối hận vô cùng, nhưng biết làm thế nào được em ơi.
Ngày nay trở đi anh em mình không được gặp nhau nữa và đây là lần cuối cùng của mấy phút trước khi tắt thở, anh khuyên em rằng em hãy cố gắng hơn nữa, hãy chịu khó giúp mẹ thêm cả suất của anh và nhớ luôn động viên mẹ để mẹ vui lòng.
Em có làm được không? Chắc em sẽ làm tất nhỉ, bởi vì em đã rèn luyện cái vất vả, khổ cực từ nhỏ rồi cơ mà.
Thôi vĩnh biệt em gái thân yêu, không có ngày gặp lại!
Anh Trương Công Hỗ".
Lá thư quân nhân Trương Công Hỗ gửi em gái (Ảnh: VWAI).
Hai lá thư bị thu giữ ngày 9/5/1968, đúng thời điểm đợt hai của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân đang diễn ra. Đợt tiến công bắt đầu từ ngày 5/5 trên nhiều địa bàn miền Nam. Tại chiến trường Trị Thiên - Huế, lực lượng Mỹ và quân đội Việt Nam Cộng hòa khi đó đã được tăng cường, mở nhiều cuộc hành quân, truy quét từ vùng rừng núi, giáp ranh xuống đồng bằng.
Các cuộc giao tranh tiếp diễn tại nhiều khu vực thuộc Thừa Thiên, trong đó tài liệu phía Mỹ ghi nhận một trận đánh tại đèo Hải Vân đúng ngày 9/5. Tuy nhiên, do hồ sơ chưa thể hiện địa điểm cụ thể mà hai lá thư được tìm thấy, chưa có cơ sở xác định quân nhân Trương Công Hỗ hy sinh trong trận đánh nào.