Bỏ qua điều hướng

Tôi đi nước ngoài gửi tiền về trả nợ, chồng ở nhà công khai có nhân tình

Tôi đi nước ngoài gửi tiền về trả nợ, chồng ở nhà công khai có nhân tình
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Tôi từng nghĩ chỉ cần mình chịu khó kiếm tiền, vun vén gia đình thì chồng sẽ biết thương. Nhưng những năm tháng xa nhà lại đổi bằng một cuộc hôn nhân tan vỡ.

Tôi lấy chồng khi còn khá trẻ. Hai vợ chồng không có nhiều tiền, nhưng tôi vẫn nghĩ chỉ cần cùng nhau cố gắng thì cuộc sống rồi sẽ khá lên.

Chồng tôi làm việc văn phòng, lương không bao nhiêu nên tính chuyện mua ô tô để chạy thêm. Anh nói vừa có phương tiện làm ăn, vừa để gia đình đi lại đỡ vất vả. Nhà không có tiền, tôi quyết định đi nước ngoài làm việc.

Những ngày đầu xa nhà, tôi nhớ chồng, nhớ nhà đến phát khóc. Tôi làm quần quật, dành dụm từng đồng rồi gửi về cho chồng trả nợ tiền mua xe mà không nghĩ gì nhiều. Tiền mình kiếm được, nếu chồng dùng để lo cho gia đình thì cũng chẳng có gì phải tính toán.

Cho đến một ngày, tôi nhận được điện thoại của một người phụ nữ. Cô ta không vòng vo mà nói thẳng rằng đang qua lại với chồng tôi. Tôi còn chưa kịp hỏi cho rõ thì cô ta buông những câu rất khó nghe, kiểu như tôi nên biết điều mà rời đi.

Tôi gọi cho chồng. Anh ta không phủ nhận. Điều khiến tôi đau nhất không phải chuyện chồng có người khác. Đau hơn là trong lúc tôi đang ở nơi đất khách, cặm cụi làm việc để gửi tiền về trả khoản nợ mà anh ta đang mang, anh ta lại ngang nhiên sống cuộc sống khác.

Tôi hỏi: “Anh có nghĩ đến tôi không?”. Anh im lặng một lúc rồi nói một câu đến giờ tôi vẫn nhớ: “Em ở xa thì anh cũng cần người bên cạnh”.

Tôi về nước và quyết định ly hôn. Không níu kéo, không đánh ghen. Tôi chỉ muốn kết thúc thật nhanh để còn bắt đầu lại cuộc đời.

Tôi đi nước ngoài gửi tiền về trả nợ, chồng ở nhà công khai có nhân tình - 1

Tôi đi nước ngoài gửi tiền về trả nợ, chồng ở nhà công khai có bồ (Ảnh minh họa: Sohu).

Sau khi hôn nhân đổ vỡ, từ miền Bắc, tôi một mình vào Nam kiếm việc làm. Tôi nghĩ thay đổi nơi sống sẽ giúp mình quên được những chuyện cũ. Tôi làm việc quần quật, chẳng còn đặt quá nhiều kỳ vọng vào chuyện chồng vợ.

Rồi tôi gặp anh, người chồng hiện tại. Anh chạy xe công nghệ. Ấn tượng ban đầu của tôi về anh không có gì đặc biệt. Anh hiền, nói chuyện thật thà, sống giản dị. Sau này tôi mới biết gia đình anh có nhà cửa, đất đai ở miền Tây.

Quen nhau một thời gian, anh nói muốn lập gia đình. Tôi cũng kể hết chuyện cũ, kể cả việc từng bị chồng phản bội. Anh nghe rồi nói: “Em hãy để quá khứ ngủ yên”.

Tôi đã tin câu nói ấy và theo anh về quê làm dâu. Những ngày đầu, tôi nghĩ mình may mắn. Sau một cuộc hôn nhân đầy tổn thương, cuối cùng tôi cũng gặp một người đàn ông không khiến mình phải nghi ngờ từng cuộc điện thoại.

Nhưng sống chung rồi tôi mới hiểu, hôn nhân không phải cứ người sau tốt hơn người trước là mọi chuyện sẽ ổn. Anh có gia đình, có đất đai nhưng cách hai người nhìn về cuộc sống lại khá khác nhau.

Tôi từng đi làm xa, quen với việc tự kiếm tiền và chủ động tính toán mọi khoản chi tiêu. Vì thế, khi về sống cùng chồng, tôi muốn hai vợ chồng thống nhất rõ chuyện tiền bạc: Tháng này thu nhập bao nhiêu, chi tiêu thế nào, dành dụm được bao nhiêu. Tôi nghĩ đó là cách để gia đình ổn định lâu dài.

Nhưng anh lại không quá đặt nặng chuyện phải tính toán từng khoản. Khi có tiền, anh muốn sửa sang nhà cửa, giúp đỡ người thân hoặc chi cho những việc trong gia đình mà không bàn bạc kỹ với tôi. Tôi góp ý thì anh cho rằng những chuyện như vậy không đáng để vợ chồng căng thẳng.

Mâu thuẫn cũng bắt đầu từ chuyện công việc và trách nhiệm trong nhà. Tôi vẫn muốn đi làm, có thu nhập riêng và tự chủ về tài chính. Anh thì mong sau khi lập gia đình, tôi dành nhiều thời gian hơn cho nhà cửa, chăm sóc gia đình và cùng anh lo những việc chung. Không phải anh cấm tôi đi làm, nhưng mỗi khi tôi bận việc hoặc không thể thu xếp theo ý anh, hai vợ chồng lại xảy ra tranh cãi.

Có lần, chỉ vì tôi muốn giữ lại một khoản tiền để phòng khi có việc bất ngờ, còn anh muốn dùng khoản đó để sửa nhà, chúng tôi đã tranh luận rất gay gắt. Anh nói vợ chồng thì phải biết chia sẻ, còn tôi lại nghĩ càng là vợ chồng càng phải thống nhất trước những khoản tiền lớn.

Giữa chúng tôi không có người thứ ba, nhưng sự khác biệt trong cách nghĩ cứ tích tụ dần. Tôi bắt đầu nhận ra, điều khó nhất trong hôn nhân là hai người có cùng cách nhìn về cuộc sống hay không.

Tôi từng nghĩ sau một lần đổ vỡ, mình sẽ tỉnh táo hơn. Nhưng hóa ra bước vào cuộc hôn nhân thứ hai, tôi vẫn có lúc hoang mang không biết mình đang cố gắng vì hạnh phúc hay chỉ đang cố chứng minh rằng lần này mình đã chọn đúng người.

Nhiều người nghe câu chuyện của tôi sẽ bảo: Một lần bị phản bội còn chưa đủ sao lại lấy chồng lần nữa? Tôi cũng từng tự hỏi như vậy. Nhưng nếu một người từng thất bại trong hôn nhân, không lẽ họ phải sống một mình suốt đời?

Tôi không nghĩ thế. Điều tôi sợ bây giờ không phải là ly hôn lần nữa. Tôi sợ mình lại bước vào một cuộc hôn nhân mà hai người sống cạnh nhau nhưng không thực sự hiểu nhau...

Tuệ San

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Theo thông tin ghi nhận từ Dân Trí, bài viết về 'Tôi đi nước ngoài gửi tiền về trả nợ, chồng ở nhà công khai có nhân tình' đang thu hút sự chú ý của đông đảo độc giả. Bản tin phản ánh rõ diễn biến khi tôi từng nghĩ chỉ cần mình chịu khó kiếm tiền, vun vén gia đình thì chồng sẽ biết thương, cung cấp nhiều góc nhìn thực tế cho bạn đọc. Thông tin chi tiết và góc nhìn chuyên môn tiếp tục được các bên phối hợp cập nhật đầy đủ đến độc giả.