Bỏ qua điều hướng

13 năm sau ngày anh trai mất, tôi khó xử khi nghĩ đến chị dâu

13 năm sau ngày anh trai mất, tôi khó xử khi nghĩ đến chị dâu
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Anh trai tôi mất cách đây 13 năm, khi chị dâu mới 29 tuổi. Thời điểm ấy, con trai anh chị còn nhỏ. Sau biến cố, chị ở lại nhà bố mẹ tôi để tiện chăm sóc con và phụng dưỡng ông bà.

Tôi năm nay 39 tuổi, quê ở Vĩnh Phúc, hiện làm kỹ thuật cho một công ty ở Hà Nội. Tôi từng kết hôn nhưng cuộc hôn nhân chỉ kéo dài vài năm rồi kết thúc. Đến nay, tôi vẫn chưa có con.

Anh trai tôi mất cách đây 13 năm, khi chị dâu mới 29 tuổi. Thời điểm ấy, con trai anh chị còn nhỏ. Sau biến cố, chị ở lại nhà bố mẹ tôi để tiện chăm sóc con và phụng dưỡng ông bà.

Ngày đó, bố mẹ tôi từng nói với chị: “Con cứ ở đây, nhà này mãi là nhà của con”. Chị không đi bước nữa. Một mình chị vừa đi làm, vừa nuôi con, chăm sóc bố mẹ chồng chu đáo suốt từng ấy năm.

13 năm sau ngày anh trai mất, tôi khó xử khi nghĩ đến chị dâu - 1

Từ ngày anh trai tôi mất, chị dâu ở vậy nuôi con, chăm sóc bố mẹ chồng (Ảnh minh hoạ: Sohu).

Gia đình tôi ai cũng thương chị. Tôi thương chị vì thấy một người phụ nữ còn trẻ nhưng phải gánh quá nhiều trách nhiệm. Tôi cũng thương cháu, bởi từ nhỏ cháu đã thiếu tình cảm của bố.

Tôi đi làm xa nên không thường xuyên ở nhà. Nhưng vài năm gần đây, khi công việc ổn định hơn, tôi thường xuyên qua nhà bố mẹ. Có hôm bóng điện hỏng, tôi sang sửa giúp. Có hôm cháu cần đi học thêm, tôi tiện đường chở cháu đi. Những việc nhỏ ấy cứ lặp lại, tự nhiên đến mức tôi chưa bao giờ nghĩ mình đang làm điều gì đặc biệt.

Cho đến một ngày, tôi nhận ra cảm xúc của mình đã khác. Tôi bắt đầu quan tâm chị nhiều hơn. Tôi thấy thương khi chị đi làm về muộn, thấy xót khi chị đau ốm mà vẫn cố gắng lo việc nhà.

Có những hôm cả nhà ngồi ăn cơm, nhìn chị gắp thức ăn cho bố mẹ, tôi bất giác nghĩ: Một người phụ nữ như chị đã hy sinh quá nhiều năm, liệu chị có bao giờ nghĩ đến hạnh phúc của riêng mình?

Tôi từng tự nhắc mình không suy nghĩ lạc hướng. Nhưng tình cảm không phải lúc nào cũng nghe theo lý trí. Có lần, trong bữa cơm, mẹ giục tôi lấy vợ, chị ngồi bên cạnh cười trêu: “Chú mà cứ kén quá là già vẫn không có ai”. Không hiểu vì sao hôm ấy tôi lại buột miệng: “Nếu lấy được người như chị thì già cũng đáng”.

Nói xong, tôi thấy cả người nóng bừng. Chị im lặng vài giây rồi lảng sang chuyện khác. Tôi không biết chị có hiểu câu nói ấy hay chỉ nghĩ tôi đang nói đùa. Từ hôm đó, tôi giữ khoảng cách với chị. Tôi sợ chỉ một câu nói không đúng lúc cũng có thể khiến tình cảm chị em bao năm thay đổi.

Điều khiến tôi hoang mang hơn là dường như người trong nhà đã bắt đầu nhận ra điều gì đó. Cách đây vài ngày, chị họ đến chơi, có lẽ chị phát hiện ra sự quan tâm của tôi dành cho chị dâu nên bóng gió: “Em chồng với chị dâu phải biết giữ khoảng cách, không người ta lại bàn tán”. Tôi chưa kịp thanh minh thì mẹ đã gạt đi: “Con đừng có nghĩ vớ vẩn”.

Tôi hiểu mẹ đang sợ điều gì. Bố mẹ tôi thương chị dâu như con gái và coi cháu nội như máu thịt. Nếu tôi nói ra tình cảm của mình, dù chị có đồng ý hay không, gia đình cũng có thể bị đặt vào một hoàn cảnh vô cùng khó xử.

Tôi cũng sợ miệng đời. Người ngoài có thể không hiểu câu chuyện của gia đình tôi. Họ có thể chỉ nhìn vào mối quan hệ “em chồng - chị dâu” rồi đưa ra những lời phán xét.

Tôi càng sợ chị khó xử. Nếu chị không có tình cảm với tôi, chúng tôi liệu còn có thể vô tư ngồi chung một mâm cơm, nói chuyện như trước? Nếu chị có tình cảm, cháu tôi sẽ nghĩ gì về tôi? Bố mẹ tôi có chấp nhận không? Họ hàng sẽ phản ứng thế nào?

Nhưng điều khiến tôi day dứt nhất: Chị đã hy sinh 13 năm cho gia đình, vậy chị có quyền được sống cho mình không?

Tôi biết không thể lấy những năm tháng chị vất vả để làm lý do cho việc chị phải chấp nhận tình cảm của tôi. Hạnh phúc của chị, nếu có, cũng phải bắt đầu từ sự lựa chọn của chính chị, không phải từ sự thương hại hay biết ơn.

Tôi cũng hiểu rằng tình cảm của mình có thể là thật, nhưng thật không có nghĩa là nhất định phải nói ra. Đôi khi, yêu thương một người cũng là biết cân nhắc những tổn thương mà lời nói của mình có thể gây ra.

Tôi đang đứng giữa hai lựa chọn. Một là giữ kín tình cảm, tiếp tục ở bên chị và cháu với tư cách người thân, để thời gian giúp tôi bình tâm. Hai là một ngày nào đó, khi cảm thấy đủ chín chắn, tôi sẽ nói thật với chị, nhưng không đòi hỏi chị phải đáp lại.

Tôi chưa biết mình sẽ chọn cách nào. Xin hãy cho tôi lời khuyên!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Theo thông tin ghi nhận từ Dân Trí, bài viết về '13 năm sau ngày anh trai mất, tôi khó xử khi nghĩ đến chị dâu' đang thu hút sự chú ý của đông đảo độc giả. Bản tin phản ánh rõ diễn biến khi (Dân trí) - Anh trai tôi mất cách đây 13 năm, khi chị dâu mới 29 tuổi, cung cấp nhiều góc nhìn thực tế cho bạn đọc. Thông tin chi tiết và góc nhìn chuyên môn tiếp tục được các bên phối hợp cập nhật đầy đủ đến độc giả.