Tôi năm nay 23 tuổi, cũng được gọi là có chút nhan sắc. Thời sinh viên học ở Hà Nội, bạn bè thường gọi tôi là “hoa khôi của trường".
Những năm đại học, tôi được không ít bạn nam theo đuổi. Có người là sinh viên cùng trường, có người đã đi làm. Tuy nhiên, tôi luôn nghĩ mình phải cố gắng học hành để sau này có một công việc tốt, còn hỗ trợ bố mẹ và anh em.
Quê tôi là một huyện miền núi phía Bắc. Bố mẹ tôi người nghỉ hưu, người làm ruộng, cuộc sống gia đình không dư dả. Ngày tôi đỗ đại học, cả nhà phải chắt chiu tiền bạc để tôi xuống Hà Nội học tập.
Thế nhưng, suy nghĩ ấy thay đổi sau khi tôi gặp Hoàng.
Kết hôn với chồng giàu, tôi cay đắng khi bị anh coi thường, xúc phạm (Ảnh minh hoạ: Sohu).
Hoàng hơn tôi 14 tuổi, là CEO một công ty thiết kế nội thất ở Hà Nội. Anh xuất hiện đúng thời điểm tôi chuẩn bị tốt nghiệp, đang suy tính về việc làm.
Anh ăn mặc lịch lãm, đi xe sang, sống trong căn biệt thự hoành tráng ở khu đô thị cao cấp. Anh si mê, theo đuổi tôi, thường xuyên đưa tôi đến những nhà hàng sang trọng và tặng tôi nhiều váy áo, túi xách hàng hiệu.
Không giống như những chàng trai khác “yêu chỉ vì yêu”, Hoàng bày tỏ thẳng thắn muốn kết hôn với tôi và đảm bảo sẽ cho tôi một cuộc sống "không phải lo nghĩ về tiền bạc". Vậy là vừa tốt nghiệp xong, tôi đã đăng ký kết hôn cùng Hoàng.
Sau đám cưới, tôi chuyển vào căn biệt thự của chồng, có người giúp việc, xe riêng và thẻ ngân hàng để chi tiêu. Chồng nói tôi chỉ cần ở nhà hưởng phúc, để anh ra ngoài kiếm tiền là đủ.
Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn, lấy được người chồng giàu có, hết lòng yêu chiều. Bản thân tôi cũng từng nghĩ vậy. Thế rồi...
Những tháng đầu mật ngọt của cuộc sống vợ chồng son dần qua đi, tôi bắt đầu thấy bức bối với cuộc sống ở nhà, chỉ ăn ngủ rồi chờ chồng đi làm về.
Hoàng yêu vợ, nhưng cũng là người hay ghen, có tính kiểm soát cao. Mỗi lần ra ngoài, tôi đều phải nói rõ đi đâu, gặp ai và mấy giờ về. Nếu tôi muốn gặp gỡ, uống cà phê với nhóm bạn đại học, anh sẽ hỏi kỹ: “Em đi cùng ai? Có những ai tham gia buổi gặp? Nam hay nữ? Tại sao phải đi?”.
Có lần tôi đi uống cà phê với một người bạn cũ, về muộn hơn dự kiến 30 phút, cũng bị anh tra hỏi, căn vặn đủ điều.
Điều khiến tôi ngột ngạt hơn là chuyện tiền bạc. Dù chồng đưa tôi thẻ ngân hàng nhưng mọi khoản chi tiêu phải được anh đồng ý. Tôi muốn mua chiếc túi vài triệu đồng cũng phải nhắn hỏi. Khi tôi mua một món đồ mà không báo trước, anh sẽ yêu cầu vợ gửi hóa đơn và giải thích lý do mua.
Ban đầu, tôi cho rằng những lời hỏi han của anh là sự quan tâm. Nhưng càng ngày tôi càng thấy mình giống một con chim bị nhốt trong chiếc lồng son: Mất tự do, dần mất đi bản thân mình.
Đỉnh điểm khiến tôi không thể chịu đựng nổi là khi gia đình tôi gặp biến cố. Anh trai tôi cùng bạn bè kinh doanh xưởng gỗ ở quê. Gần đây anh bị bạn lừa hết tiền nhập hàng, nên rơi vào cảnh nợ nần gần 500 triệu đồng. Chủ nợ liên tục thúc ép, gia đình ở quê không còn khả năng xoay xở. Bố mẹ đành gọi điện cầu cứu tôi.
Biết mình sống phụ thuộc vào chồng nên tôi cũng rất khó xử. Tôi suy nghĩ vài ngày rồi lựa một buổi tối vui vẻ để nói chuyện với Hoàng. Tôi cậy nhờ anh cho gia đình anh trai vay vài trăm triệu đồng để trả nợ. Bản thân cứ nghĩ với điều kiện của chồng, số tiền đó cũng không quá sức.
Nhưng không ngờ, khi tôi vừa dứt lời, sắc mặt Hoàng đã thay đổi: “Em định lấy tiền mồ hôi nước mắt của chồng để trả nợ cho anh trai em à?”. Tôi giải thích rằng gia đình đang rất khó khăn và sẽ tìm cách hoàn trả anh số tiền đó sau.
Chồng tôi than vãn bản thân quá mệt mỏi với chuyện nhà vợ. Anh kể lể, từ ngày lấy tôi, anh đã phải chi rất nhiều tiền cho bố mẹ và anh em nhà vợ. Những khoản tiền ấy trước đây anh không tính, nhưng bây giờ anh không muốn tiếp tục làm "cái thùng không đáy" nữa.
Anh còn thẳng thừng nói tôi rằng: “Đã ăn bám còn đèo bòng. Anh nuôi em còn chưa đủ hay sao mà còn muốn chồng nuôi cả nhà vợ? Em nghĩ anh kiếm tiền như nhặt lá rụng à? Nếu em giỏi thì ra ngoài mà kiếm đi. Đừng ở nhà ăn bám rồi đòi hỏi”.
Nghe anh nói, tôi chết lặng. Người tìm mọi cách theo đuổi, cưới tôi bằng được là anh. Người nói tôi chỉ cần ở nhà hưởng phúc là anh. Giờ anh lại buông ra một câu xúc phạm, khiến tôi tổn thương đến tận cùng.
Đêm ấy, tôi ngồi một mình trong phòng rất lâu. Nhìn căn biệt thự rộng lớn, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình cô độc đến thế. Tôi tự hỏi mình, rốt cục, bản thân đã sai từ đâu?
Tôi đã sai khi lựa chọn kết hôn để đổi đời? Tôi đã sai khi theo sự sắp đặt của anh, không đi làm mà ở nhà để “hưởng phúc”? Tôi hối hận rồi. Lần đầu tiên, tôi nghĩ đến chuyện ly hôn.
Nhưng còn đứa con trong bụng tôi thì sao? Tôi mang bầu mới được mấy tháng, nếu ly hôn, con tôi sẽ không có bố.
Giờ tôi đang khó nghĩ quá, không biết bản thân có thể tiếp tục ở lại trong cuộc hôn nhân đầy đủ vật chất để con có một gia đình trọn vẹn, hay mạnh dạn bước ra ngoài, bắt đầu lại cuộc sống bằng chính đôi tay của mình?
Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!