Bỏ qua điều hướng

Bố chồng bệnh nặng, nói ra tâm nguyện khiến con dâu khó xử

Bố chồng bệnh nặng, nói ra tâm nguyện khiến con dâu khó xử
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Tôi chưa từng nghĩ tâm nguyện cuối đời của bố chồng lại khiến vợ chồng tôi rơi vào thế khó xử. Điều khiến tôi day dứt hơn cả là tâm nguyện ấy chỉ có vợ chồng tôi mới có thể giúp ông thực hiện.

Bố chồng tôi là người cả đời sống tiết kiệm, luôn chắt chiu, dành dụm với mong muốn sau này để lại cho các con chút tài sản làm vốn. Nhưng mọi chuyện thay đổi từ khi ông phát hiện mắc bệnh nặng.

Căn bệnh kéo dài khiến những gì ông bà tích góp được lần lượt đội nón ra đi. Đầu tiên là mảnh đất phải rao bán, tiếp đến là khoản tiết kiệm cạn dần. Đến căn nhà đang ở cũng phải cầm cố ngân hàng để có tiền chữa trị.

Từ một người luôn tính toán chuyện sau này để lại gì cho các con, bố giờ chẳng còn nhắc đến tiền bạc hay tài sản. Mỗi lần vợ chồng tôi đến thăm, ông chỉ nói một câu khiến chúng tôi không biết phải đáp lại thế nào: “Không biết bố có còn kịp được bế cháu nội hay không?”.

Chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà nên bố luôn mong anh sớm có con. Nhưng sau hai năm kết hôn, chúng tôi vẫn chưa có tin vui. Hai vợ chồng từng đi khám và biết cả hai đều có vấn đề về sức khỏe sinh sản. Nếu muốn có con gần như phải nhờ đến phương pháp thụ tinh ống nghiệm (IVF).

Hai vợ chồng tôi bàn nhau cố gắng làm việc, dành dụm thêm một thời gian rồi sẽ đi làm IVF. Chúng tôi cũng không nói cho bố mẹ hai bên biết chuyện này vì không muốn họ lo lắng mà chỉ bảo cả hai cần ổn định công việc trước khi có con.

Nhưng kế hoạch ấy bị đảo lộn khi bố chồng phát hiện bệnh. Số tiền hai vợ chồng tích cóp cho việc IVF gần như dốc hết vào viện phí cho ông

Bố chồng bệnh nặng, nói ra tâm nguyện khiến con dâu khó xử - 1

Tâm nguyện cuối cùng của bố chồng là được làm ông nội (Ảnh minh họa: Shutterstock).

Lúc đó cả tôi và chồng đều không tiếc tiền. Chúng tôi chỉ nghĩ bệnh của bố không thể chờ, còn chuyện có con thì sau này có thể tính tiếp. Cho đến khi bác sĩ nói bệnh của bố đã nặng, thời gian có thể không còn nhiều.

Từ hôm ấy, chồng tôi bắt đầu nhắc đến chuyện con cái thường xuyên hơn. Ban đầu chỉ là những câu hỏi như: Nếu làm IVF bây giờ thì mất bao lâu? Hai vợ chồng còn có thể vay thêm được bao nhiêu?...

Tôi biết anh đang nghĩ đến điều gì nhưng không muốn nói thẳng. Cho đến một tối, anh ngồi rất lâu bên cạnh tôi rồi bảo: “Hay là mình làm IVF đi em. Chúng ta có thể chờ, nhưng bố thì…”.

Tôi im lặng. Thật ra tôi cũng muốn có con. Đó là điều chúng tôi đã mong chờ suốt mấy năm qua. Nhưng tôi không muốn vay một khoản tiền lớn, rồi lại nghỉ việc và bắt đầu một hành trình mà nhiều người nói chưa chắc đã có kết quả ngay lần đầu tiên.

Tôi nói với anh rằng nếu chỉ vì sợ bố không kịp bế cháu mà quyết định vội vàng, sau này nếu IVF thất bại thì sao? Nếu phải làm nhiều lần thì sẽ rất tốn kém. Chồng không trả lời ngay. Một lúc sau, anh nói: “Anh không sợ gánh thêm nợ. Anh chỉ sợ bố ra đi khi ước mong vẫn còn bỏ ngỏ”.

Tôi nghe mà đau lòng. Tôi hiểu đó không phải là mong muốn ích kỷ của anh. Nhưng tôi sợ sinh con bây giờ thì gánh nặng tài chính ngày càng lớn, tất cả sẽ dồn hết lên vai anh.

Có lần, cuộc tranh luận căng thẳng đến mức anh buột miệng: “Nếu sau này bố mất mà vẫn chưa kịp nhìn mặt cháu, anh không biết mình có thể tha thứ cho em hay không”.

Tôi chết lặng trước câu nói ấy. Không phải vì tôi không thương bố, mà bởi lần đầu tiên tôi cảm thấy chuyện sinh con không còn là lựa chọn của riêng hai vợ chồng nữa, mà giống như một món nợ tôi phải trả cho gia đình anh.

Ngày hôm sau, tôi vào viện thăm bố. Ông trông yếu đi nhiều nhưng vẫn tỉnh táo. Ông hỏi hai vợ chồng có chuyện gì phải không. Tôi không giấu nữa, kể hết những điều đang khiến mình bối rối.

Bố nghe xong, nằm im một lúc rồi nói: “Sao hai vợ chồng không nói trước với bố. Biết vậy, bố đã cho tiền để vợ chồng con sinh con chứ không cần chữa bệnh nữa. Ai rồi chẳng phải già, chẳng phải ra đi”.

Câu nói của bố khiến tôi áy náy vô cùng. Người mà tôi cứ nghĩ đang vô tình đặt lên vai chúng tôi một mong muốn quá lớn, hóa ra lại là người sẵn sàng từ bỏ tất cả để chúng tôi đạt được nguyện vọng của mình.

Nhưng dù vậy, tôi vẫn không sẵn sàng cho việc sinh con lúc này. Bởi đó là một hành trình nhiều khó khăn và tốn kém. Nhưng nếu không làm, chồng sẽ giận tôi và bản thân tôi cũng lo rằng mình sẽ hối hận vì không hoàn thành tâm nguyện cuối đời của bố.

Nếu ở vào hoàn cảnh của tôi, mọi người sẽ lựa chọn thế nào?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Ghi nhận từ báo Dân Trí cho thấy vấn đề "Bố chồng bệnh nặng, nói ra tâm..." đang trở thành tâm điểm theo dõi của dư luận. Diễn biến sự việc phản ánh tình hình tôi chưa từng nghĩ tâm nguyện, đồng thời mở ra nhiều vấn đề đáng quan tâm đối với cơ quan chức năng. Diễn biến mới nhất về vấn đề này đang được dư luận đặc biệt chú ý và kỳ vọng sớm có kết quả rõ ràng.