Tôi sinh ra trong gia đình ở nông thôn, có hai anh em. Em gái từ nhỏ học giỏi, luôn là top đầu của trường, còn tôi học lực trung bình. May mắn tôi thi đỗ đại học. Bố mẹ dồn toàn bộ kinh tế gia đình nuôi tôi ăn học. Đến khi em thi đại học được 27,5 điểm, cao nhất lớp chọn của một trường vùng quê nhưng vì hoàn cảnh gia đình, bố mẹ quyết định không cho em đi học. Em khóc rất nhiều. Mười tám tuổi, em lên thành phố làm thuê bán hàng ở chợ, bị các bà các cô "ma cũ bắt nạt ma mới". Nghe mẹ kể khi lên thăm em, nhìn phòng trọ em tồi tàn, thấy mẹ đến em lao vào lòng mẹ òa khóc.
Rồi em chuyển việc sang bán cho shop mẹ và bé, vừa bán hàng vừa tự học tiếng Trung. Em chăm học tiếng và giỏi lên rất nhanh rồi xin bố mẹ cho xuống Hà Nội làm phiên dịch viên cho các doanh nghiệp bên Trung sang tham khảo thị trường Việt Nam. Khi đó cả gia đình đều lo lắng cho em vì là con gái lại xuống Hà Nội lần đầu. Em một mình xuống Hà Nội, tự tìm phòng trọ, tự vượt qua những ngày tháng bắt đầu công việc mới. Thời điểm này cũng là lúc tóc em rụng nhiều hơn, dùng đủ mọi loại thuốc, dầu gội không đỡ. Mỗi lần gọi video về nhà, mẹ và tôi nhìn mà xót hết ruột gan.
Minh họa: AI
May mắn công việc của em thuận lợi. Hai năm đầu vừa làm phiên dịch vừa đổi ngoại tệ nên thu nhập tốt, em bắt đầu gửi tiền về nhà, phụ giúp bố mẹ xây nhà, xây chuồng lợn, mua lợn giống, gà giống. Còn phần tôi thì hư hỏng, học xong về xin việc ở một công ty gần nhà nhưng dính vào cờ bạc nợ nần. Tôi vay nặng lãi không còn khả năng chi trả, cuối cùng phải cầu xin sự giúp đỡ của em gái. Vì thương bố mẹ và biết bố mẹ kỳ vọng vào tôi rất nhiều nên em quyết định dồn hết tiền nong tích cóp bao năm chuyển cho tôi trả nợ gần 300 triệu đồng.
Năm nay việc đổi ngoại tệ bị siết chặt nên thu nhập của em không được tốt. Vừa rồi đi khám tổng quát, em phát hiện bị u tuyến giáp. Tối nay em về nhà xin giấy giới thiệu để xuống Hà Nội mổ đỡ tốn kém hơn. Tôi thật sự là một người anh tồi.
Lương Sơn