Jesse Peterson
Cứ khoảng bảy giờ sáng, hàng triệu người trên thế giới cùng thức dậy và đột nhiên có chung một quan điểm. Họ ghét cùng một người nổi tiếng, yêu cùng một bộ phim và nổi giận vì cùng một vấn đề mà hôm qua họ còn không biết nó tồn tại.
Thật kỳ diệu. Chúng ta đã đạt được khả năng thần giao cách cảm mà tổ tiên hằng mong ước. Chỉ khác là nó được tài trợ bởi thuật toán.
Có những người không bao giờ xem một bộ phim trước khi xem mười video giải thích tại sao bộ phim đó hay hoặc dở. Họ không ăn một món mới cho đến khi TikTok cho phép. Họ không biết mình có thích nhạc jazz hay không cho đến khi một người đàn ông đeo kính trên YouTube nói rằng nhạc jazz dành cho người thông minh.
Họ không hình thành quan điểm. Họ tải xuống quan điểm.
Tôi rất thích ngồi trong quán cà phê chỉ để quan sát mọi người. Có người ngồi nhìn cây cối ngoài cửa sổ, có người viết lách, có người đọc sách. Nhưng cũng có những người dành hai tiếng đồng hồ, nhét in-ear vào tai, để xem người khác kể rằng việc ngồi trong quán cà phê sẽ giúp bạn sáng tạo hơn.
Họ tiêu thụ nội dung về việc sáng tạo thay vì sáng tạo.
Họ xem video về thiền nhiều hơn thời gian thiền. Họ nghe podcast về sức khỏe nhiều hơn thời gian đi bộ. Họ đọc sách dạy hạnh phúc trong khi nổi giận với tài xế Grab vì đến chậm ba phút.
Tôi từng nghĩ đây là một vấn đề của Internet. Sau đó tôi nhận ra nó còn tệ hơn thế. Nó là một vấn đề của việc chúng ta ngày càng ít tiếp xúc với cuộc sống thật.
Có những người biết tất cả drama trên mạng nhưng không biết tên chú bảo vệ ở chung cư mình. Họ có thể nói vanh vách tình hình chính trị của ba nước khác nhau, nhưng chưa bao giờ nói chuyện với bà bán cà phê đầu hẻm.
Ngày nay, thuật toán đã trở thành một người mẹ rất tốt bụng. Nó sẽ nói cho chúng ta biết nên mặc gì, ăn gì, thích ai, ghét ai và cảm thấy thế nào vào mỗi buổi sáng.
Thậm chí, tôi nghi ngờ nếu mai này có người nổi tiếng đăng video bảo rằng ngồi ngắm mây giúp tăng IQ, cả nước sẽ ùn ùn kéo ghế ra ban công và gọi đó là phong cách sống Bắc Âu tối giản.
Phương thuốc cho căn bệnh này nghe rất đáng sợ. Hãy tắt wi-fi một ngày. Đi bộ ra ngoài. Ngồi trong công viên. Nhìn một cái cây. Nói chuyện với một người lạ. Nếu sau mười phút bạn bắt đầu vô thức rút điện thoại ra để tìm xem người khác nghĩ gì về cái cây đó, thì tôi rất tiếc.
Có lẽ cái cây vừa rồi còn có nhiều suy nghĩ của riêng nó hơn bạn.
Jesse Peterson