Bỏ qua điều hướng

Khi hội họa 'sống' cùng thời trang

Khi hội họa 'sống' cùng thời trang
Nguồn ảnh: VietnamNet

Dưới sự kết hợp giữa nhà thiết kế Kenny Thái và họa sĩ Đặng Tố Anh, tác phẩm hội họa không còn đứng yên mà hiện diện lên bề mặt mềm mại của lụa, mở ra cuộc đối thoại giữa thời trang và nghệ thuật thị giác.

Trong không gian sáng tạo mới, nhà thiết kế (NTK) Kenny Thái đã giới thiệu các thiết kế áo dài cùng những chiếc khăn lụa - nơi các tác phẩm của kiến trúc sư, họa sĩ Đặng Tố Anh được chuyển thể một cách tỉ mỉ và tinh tế. 

Một bên là những lớp màu, ký ức và dấu vết của nước trong tranh của Đặng Tố Anh, một bên là ngôn ngữ của lụa, áo dài và thời trang mà NTK Kenny Thái miệt mài theo đuổi. Cuộc gặp gỡ giữa hai tâm hồn sáng tạo khởi đầu từ khát khao chung: đưa nghệ thuật đến gần hơn với công chúng.

04244c20 aa7b 4e7b 885e b392fb6b2fa6.jpeg
Áo dài cùng khăn lụa in tác phẩm "Phố trò chơi bỏ dở 1".

Chia sẻ với phóng viên VietNamNet về hành trình đưa hội họa lên chất liệu vải, NTK Kenny Thái khẳng định câu hỏi lớn nhất không nằm ở kỹ thuật in sao cho đẹp mà là được phép thay đổi đến đâu mà không đánh mất tác phẩm gốc?

"Chuyển tranh sang lụa không thể là sự sao chép nguyên xi. Nhưng linh hoạt không đồng nghĩa với tùy tiện", NTK Kenny Thái bày tỏ.

Theo anh, trước khi sáng tạo, nhà thiết kế buộc phải giải mã được cấu trúc của bức tranh: từ bố cục, điểm nhấn, sắc độ và ý đồ nghệ thuật mà họa sĩ gửi gắm. Chỉ một sự thay đổi thiếu chủ đích cũng có thể làm tinh thần nguyên tác bị lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Thách thức càng trở nên thú vị hơn khi một tác phẩm vốn "tĩnh" được đặt lên bề mặt khăn lụa - một không gian không bao giờ đứng yên. Nếp gấp, chuyển động cơ thể hay thói quen quàng khăn của mỗi người đều liên tục làm biến đổi bố cục. Tuy nhiên, nếu được tính toán kỹ lưỡng, chính sự chuyển động này lại trở thành điểm nhấn.

Ranh giới giữa tái sáng tạo và làm lệch nguyên tác chính là ở đó. Nhà thiết kế có thể thay đổi cách tác phẩm tồn tại nhưng tuyệt đối không làm thay đổi lý do tác phẩm tồn tại. Khi màu sắc và bố cục được tôn trọng, hội họa không bị thu nhỏ trên chiếc khăn mà được trao thêm một không gian hiển thị mềm mại và sống động hơn.

trang3.jpg
Áo dài cùng khăn lụa in tác phẩm "Sóng bình minh".

Dưới góc nhìn của họa sĩ Đặng Tố Anh, việc đưa tranh lên lụa mang lại một trải nghiệm hoàn toàn mới. Tranh treo trên tường có một khoảng cách nhất định với người thưởng thức. Nhưng khi bước lên chất liệu lụa chiffon mềm, nhẹ và có độ trong, tác phẩm rời khỏi không gian khép kín để được chạm vào, được mang theo và hiện diện trong sinh hoạt thường nhật.

"Điều tôi thích nhất là một tác phẩm có thể được sống thêm một đời sống khác mà vẫn giữ được tinh thần ban đầu", họa sĩ Đặng Tố Anh chia sẻ.

Những dấu vết loang của nước, những khoảng không khó đoán vốn là nét đặc trưng trong ngôn ngữ hội họa của Đặng Tố Anh, khi kết hợp cùng ánh sáng và độ rủ tự nhiên của vải chiffon, các yếu tố này như được "giải phóng", tạo ra những nhịp điệu thị giác biến chuyển liên tục theo từng bước chuyển động.

trang1.jpg
Áo dài cùng khăn lụa in tác phẩm "Phố trò chơi bỏ dở 2".

Đưa nghệ thuật trở lại với nhịp sống

Đối với NTK Kenny Thái, điều thu hút anh ở tranh Đặng Tố Anh không chỉ là hình ảnh đẹp mà là chiều sâu cảm xúc, những câu chuyện và ký ức ẩn sau từng lớp màu. Việc đưa những giá trị nghệ thuật đó vào thời trang chính là cách nhẹ nhàng nhất để cái đẹp lan tỏa vào đời sống.

Ở chiều ngược lại, họa sĩ Đặng Tố Anh không kỳ vọng mọi người phải đọc ra cùng một thông điệp khi nhìn vào chiếc khăn. Hội họa là không gian riêng của ký ức và cảm xúc, khi xuất hiện trên phụ kiện thời trang, nó trao quyền cho người mặc tự do cảm nhận. Có người tìm thấy sự đồng điệu từ sắc màu, có người nhận ra một khoảng ký ức cá nhân hay đơn giản chỉ là yêu thích cảm giác được chạm vào cái đẹp.

trang2.jpg
Áo dài cùng khăn lụa in tác phẩm "Đầm vắng bóng sen".

Ảnh: BTC

Sự kết hợp giữa nhà thiết kế Kenny Thái và kiến trúc sư, họa sĩ Đặng Tố Anh mở ra một cách tiếp cận mới, khi hội họa rời mặt phẳng cố định để hiện diện trên áo dài và khăn lụa. Từ “Phố trò chơi bỏ dở 1”, “Phố trò chơi bỏ dở 2” đến “Sóng bình minh”, những lớp màu, ký ức và dấu vết của nước được chuyển thể thành ngôn ngữ thời trang, đưa nghệ thuật đến gần hơn với đời sống. Với Kenny Thái, thách thức cốt lõi không chỉ là kỹ thuật in mà còn nằm ở giới hạn sáng tạo: có thể thay đổi đến đâu mà không làm mất tinh thần nguyên tác. Nhà thiết kế phải giải mã bố cục, điểm nhấn, sắc độ và ý đồ của họa sĩ, bởi sự linh hoạt chỉ có giá trị khi được kiểm soát bằng hiểu biết và thái độ tôn trọng tác phẩm. Khác với tranh treo tường, hình ảnh trên lụa liên tục biến đổi theo nếp gấp, chuyển động cơ thể và cách sử dụng của mỗi người. Nếu được tính toán kỹ, đặc tính ấy không phá vỡ bố cục mà tạo thêm nhịp điệu thị giác, giúp tác phẩm có một không gian hiển thị mềm mại, sinh động và giàu tính tương tác hơn. Đặng Tố Anh nhìn nhận lụa chiffon mềm, nhẹ và có độ trong như một chất liệu giúp tranh bước khỏi không gian khép kín để được chạm vào, mang theo và hiện diện trong sinh hoạt thường nhật. Ánh sáng cùng độ rủ tự nhiên của vải làm những vệt nước loang và khoảng không khó đoán trong tranh trở nên linh hoạt, nhưng vẫn giữ chiều sâu cảm xúc ban đầu. Cuộc đối thoại giữa hai lĩnh vực vì thế không dừng ở việc trang trí bề mặt, mà cho thấy thời trang có thể trở thành phương tiện nối dài đời sống của hội họa mà không làm thay đổi lý do tác phẩm tồn tại.