Bỏ qua điều hướng

Khoảnh khắc sinh tử qua đi, những điều đẹp đẽ còn ghi mãi

Khoảnh khắc sinh tử qua đi, những điều đẹp đẽ còn ghi mãi
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Có những khoảnh khắc con người sẵn sàng quên mình vì người khác. Điều còn lại sau đó là lòng biết ơn, sự tử tế và những giá trị đẹp đẽ được cộng đồng gìn giữ, tiếp nối.

Chúng ta vẫn thường tự hỏi: nếu đứng trước một tình huống sinh tử, mình sẽ làm gì? Câu hỏi ấy nghe có vẻ xa xôi, cho đến khi những câu chuyện có thật xảy ra. Chỉ trong ít ngày qua, có hai con người ở hai miền quê khác nhau đã trả lời câu hỏi đó không phải bằng lời, mà bằng quyết định dũng cảm của chính họ.

Tại một điểm trường ở tỉnh Nghệ An, một bé trai 2 tuổi bất ngờ chạy ra đường, đúng lúc chiếc xe tải đang lao tới. Khoảng cách giữa đứa trẻ và bánh xe chỉ còn tính bằng bước chân, bằng nhịp thở. Cô giáo Hoàng Thị Hiền lao theo, ôm chặt em nhỏ và đưa em vào nơi an toàn. Cháu bé thoát nạn. Còn cô giáo bị bánh xe cán qua hai chân. Sau nhiều ngày điều trị, các bác sĩ buộc phải cắt cụt cẳng chân phải để giữ tính mạng cho cô.

Trong tích tắc ấy, cô Hiền không có thời gian để cân nhắc. Không ai kịp nghĩ đến chuyện mình sẽ mất gì, được gì, ngày mai ra sao. Chỉ có một đứa trẻ đang ở giữa lằn ranh sống chết, và một người lớn ở gần nhất. Cô lao ra, giản dị như cách một người mẹ đưa tay đỡ con mình khi con ngã. Có lẽ đó chính là điều khiến câu chuyện chạm đến trái tim nhiều người: sự tử tế ở đây không phải là một quyết định lớn lao được suy tính, mà là phản xạ tự nhiên của một con người khi nhìn thấy sinh mệnh khác bị đe dọa.

Điều khiến chúng ta day dứt là những ngày tháng phía trước sẽ rất khó khăn với cô giáo trẻ. Cô sẽ phải học lại cách đi, cách đứng lớp, cách bế con, cách bước qua bậc cửa nhà mình. Cô sẽ phải làm quen với một cơ thể không còn nguyên vẹn, với những cơn đau kéo dài. Hai đứa con nhỏ của cô sẽ lớn lên bên một người mẹ đi lại khó khăn hơn trước. Chiếc xe tải đã đi qua trong vài giây, nhưng hậu quả của vài giây ấy sẽ theo cô suốt phần đời còn lại.

Giữa những mất mát ấy, cộng đồng đã đến bên cô. Chỉ sau vài ngày vận động, gần 9.000 người chung tay đóng góp, hơn 2 tỷ đồng đã được trao để hỗ trợ cô Hiền và con số đó đang tiếp tục tăng lên. Hàng nghìn người, phần lớn chưa từng gặp cô, chưa từng đặt chân đến ngôi trường nơi cô dạy, đã gửi đi những khoản tiền lớn nhỏ khác nhau, nhưng đều mang một thông điệp và một tấm lòng chia sẻ, một sự động viên sâu sắc.

Khoảnh khắc sinh tử qua đi, những điều đẹp đẽ còn ghi mãi - 1

Bà Võ Thị Minh Sinh - Phó bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Nghệ An và bà Lê Thị Hoài Chung - Giám đốc Sở Y tế Nghệ An thăm hỏi, động viên cô giáo Hoàng Thị Hiền (Ảnh: Thông tin Chính phủ).

Câu chuyện của Trung tá Trần Văn Tùng lại là một mất mát khác, đau đớn hơn, bởi không còn cơ hội nào để cộng đồng đón anh trở về.

Trưa 12/9, trên đường trở về đơn vị sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh phát hiện một nam thanh niên có ý định tự tử tại khu vực cầu Bo, trên sông Trà Lý, tỉnh Hưng Yên. Anh cùng một người dân tiếp cận, kiên nhẫn thuyết phục người này từ bỏ ý định. Có lẽ trong những phút giây đó, anh chỉ mong một điều: giữ lại một mạng sống. Nhưng khi nam thanh niên bất ngờ gieo mình xuống sông, anh Tùng không chần chừ. Anh cởi quân phục, lao xuống dòng nước xiết để cứu người.

Anh đã tiếp cận được nạn nhân. Đó là điều chúng ta biết. Nhưng rồi dòng nước cuốn cả hai đi. Sau nhiều giờ tìm kiếm, thi thể anh được tìm thấy. Người lính ấy đã bơi về phía một người xa lạ đang chìm dần, và không bơi trở lại được.

Trong ngày tiễn biệt người lính, dòng người nối dài dưới cơn mưa trắng trời. Người đến viếng có đồng đội, có người thân, và có cả những người chưa từng gặp anh một lần trong đời. Họ đứng trong mưa, không ai giục ai, như thể muốn nói với gia đình anh rằng nỗi đau này không phải của riêng một mái nhà.

Anh ra đi, để lại người vợ và hai con nhỏ. Con gái lớn mới học lớp 2, con trai nhỏ chỉ 4 tuổi. Ở tuổi ấy, các con có lẽ chưa hiểu hết chuyện gì đã xảy ra, chưa hiểu vì sao bố không về, vì sao nhà mình đông người đến thế và vì sao ai cũng khóc. Rồi các con sẽ lớn lên, sẽ biết bố mình đã chọn lao xuống dòng sông để cứu người.

Bộ Quốc phòng đã quyết định truy thăng quân hàm trước thời hạn từ Thiếu tá lên Trung tá đối với anh Trần Văn Tùng. Đó là sự ghi nhận xứng đáng. Nhưng chúng ta hiểu rằng mất mát với gia đình anh là vô cùng to lớn, không gì có thể bù đắp được.

Khoảnh khắc sinh tử qua đi, những điều đẹp đẽ còn ghi mãi - 2

Lễ tang Trung tá Trần Văn Tùng (Ảnh: Đức Văn).

Khi đọc những dòng tin về cô giáo Hoàng Thị Hiền và Trung tá Trần Văn Tùng, tôi cứ suy nghĩ mãi về khoảnh khắc quyết định, và quyết định của họ đã cho chúng ta thấy phần đẹp đẽ nhất của con người.

Trong đời sống hiện nay, chúng ta thường nói rằng xã hội cần nhiều hơn những người tử tế. Điều đó đúng. Nhưng có lẽ điều xã hội cần không chỉ là những người sẵn sàng cho đi, mà còn là một cộng đồng biết trân trọng và tiếp nối sự tử tế ấy. Bởi sự tử tế khi không bị lãng quên, nó sẽ trở thành một mạch ngầm chảy tiếp trong đời sống, âm thầm nhắc nhở mỗi người trong chúng ta.

Hàng nghìn tấm lòng gửi về Nghệ An. Dòng người đội mưa tiễn biệt ở Hưng Yên. Những điều ấy không phải là sự đền đáp, bởi có những thứ không bao giờ đền đáp được. Không ai trả lại được đôi chân cho cô Hiền. Không ai trả lại được người bố cho hai đứa trẻ ở Hưng Yên. Nhưng những gì cộng đồng đang làm lại có một ý nghĩa khác: trao cho những người ở lại niềm tin rằng sự mất mát của họ đã được nhìn thấy, rằng sự tử tế của người đã ra đi không bị lãng quên, và rằng trong cuộc đời này, một hành động đẹp vẫn có thể đánh thức rất nhiều điều đẹp đẽ khác.

Rồi những dòng tin sẽ trôi qua. Cô Hiền sẽ bước tiếp bằng đôi chân không còn nguyên vẹn. Hai đứa trẻ ở Hưng Yên sẽ lớn lên với ký ức về một người bố dũng cảm. Điều cộng đồng có thể làm không phải là trả lại những gì họ đã mất, vì chúng ta không thể làm vậy, điều chúng ta có thể làm và phải làm là giữ cho giá trị của sự hy sinh ấy tiếp tục sống. Sống trong cách ta đối xử với nhau. Sống trong cách ta dạy con mình. Và sống trong chính lựa chọn của ta trong những quyết định tử tế hàng ngày.

Tác giả: Phạm Anh là Cử nhân Báo chí, có hơn 15 năm kinh nghiệm làm báo trong lĩnh vực giáo dục. Hiện tác giả là phóng viên phụ trách mảng giáo dục của báo Dân trí tại TPHCM.

Chuyên mục TÂM ĐIỂM mong nhận được ý kiến của bạn đọc về nội dung bài viết. Hãy vào phần Bình luận và chia sẻ suy nghĩ của mình. Xin cảm ơn!

Có những khoảnh khắc sinh tử buộc con người phải lựa chọn trong tích tắc, khi bản năng bảo vệ người khác vượt lên trên nỗi sợ hãi và sự an toàn của chính mình. Câu chuyện của cô giáo Hoàng Thị Hiền ở Nghệ An và Trung tá Trần Văn Tùng tại sông Trà Lý cho thấy lòng dũng cảm không nằm ở những tuyên ngôn lớn lao, mà được xác lập bằng hành động giữa ranh giới sống và chết. Khi bé trai 2 tuổi bất ngờ chạy ra đường đúng lúc xe tải lao tới, cô Hiền lập tức đuổi theo, ôm em đưa vào nơi an toàn nhưng bị bánh xe cán qua hai chân. Cháu bé thoát nạn, còn cô phải trải qua nhiều ngày điều trị và bị cắt cụt cẳng chân phải để giữ tính mạng. Quyết định cứu trẻ chỉ diễn ra trong vài giây, song hậu quả sẽ theo cô trên hành trình học lại cách đi, đứng lớp, chăm sóc hai con nhỏ và thích nghi với một cơ thể không còn nguyên vẹn. Trước mất mát ấy, gần 9.000 người đã đóng góp hơn 2 tỷ đồng hỗ trợ cô Hiền chỉ sau vài ngày vận động, và số tiền vẫn tiếp tục tăng. Sự chung tay của những người chưa từng gặp cô không thể bù đắp phần cơ thể đã mất, nhưng tạo thêm điểm tựa vật chất, tinh thần cho chặng đường phục hồi lâu dài. Việc lãnh đạo tỉnh và ngành y tế Nghệ An trực tiếp thăm hỏi cũng thể hiện trách nhiệm của cộng đồng đối với người đã quên mình bảo vệ trẻ nhỏ. Trưa 12/9, trên đường trở về đơn vị sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Trung tá Trần Văn Tùng phát hiện một nam thanh niên có ý định tự tử tại cầu Bo, trên sông Trà Lý, tỉnh Hưng Yên. Sau khi cùng một người dân kiên nhẫn thuyết phục nhưng người này bất ngờ gieo mình xuống sông, anh cởi quân phục, lao vào dòng nước xiết, tiếp cận được nạn nhân trước khi cả hai bị cuốn đi. Những khoảnh khắc sinh tử rồi sẽ qua, nhưng lòng biết ơn chỉ thực sự có ý nghĩa khi được chuyển hóa thành sự sẻ chia bền bỉ và ý thức gìn giữ những giá trị nhân ái mà họ đã đánh đổi để bảo vệ.