Tôi năm nay 30 tuổi, chỉ là một kỹ sư bình thường, không giàu có nhưng ngoại hình bảnh bao nên được nhiều cô gái thích.
Nhiều người nói tôi lăng nhăng, thay người yêu như thay áo. Thật ra, tôi tự thấy mình là một kẻ yêu đương đàng hoàng. Ở mỗi thời điểm, tôi chỉ yêu một người. Dứt khoát chia tay người này mới bắt đầu với người khác.
Tôi không “bắt cả hai tay”, cũng không thích trò mập mờ, dối lừa, che đậy. Nam nữ trưởng thành, yêu đương tự nguyện. Vui vẻ thì ở bên nhau, không vui thì đường ai nấy bước, chẳng có gì phải khóc lóc hay đau khổ.
Mẹ tôi cực kỳ ghét quan điểm yêu đương phóng khoáng này của con trai. Mấy lần mẹ nói: “Con cứ yêu đương kiểu này, chẳng có cô gái ngoan ngoãn, tử tế nào dám lấy con đâu”.
Có lẽ vì vậy, ngay lần đầu tiên tôi dẫn Thương về nhà chơi, mẹ tôi đã luôn miệng giục cưới.
Thương kém tôi 3 tuổi, nhan sắc không nổi trội nhưng nhìn rất dễ cảm tình. Tôi phải lòng Thương khi tình cờ nghe cô ấy hát một khúc tình ca ở lễ tất niên công ty đối tác, đúng thời điểm tôi vừa bước ra khỏi một mối tình.
Thương không giống những cô gái tôi từng quen. Cô ấy không cố tình gây chú ý, không tìm cách lấy lòng. Khi tôi tán tỉnh, cô ấy cũng không vồ vập đón nhận.
Cô ấy bề ngoài có vẻ dịu dàng, ít nói nhưng tính tình lại khá nghiêm khắc. Đáp lại sự nhiệt tình của tôi, Thương chỉ hỏi: “Anh muốn yêu cho vui hay yêu để kết hôn? Nếu là yêu cho vui thì em không có nhu cầu, mời anh di chuyển sang đối tượng khác”. Vẻ lạnh lùng, cá tính của Thương không ngờ lại đánh gục tôi.
Yêu nhau gần một năm, chúng tôi vẫn không “vượt giới hạn”. Thương nói: “Anh là người đàn ông đầu tiên khiến em muốn gắn bó. Em có nhiều việc muốn làm cùng anh. Việc quan trọng nhất, em muốn dành cho đêm tân hôn”.
Đó không phải là điều tôi muốn nghe. Tôi không thích chờ đợi khi cảm xúc đã đủ lớn. Nhưng không hiểu sao, khi cô ấy nghiêm khắc đặt ranh giới, tôi lại vui mừng. Tôi đã yêu đủ nhiều để nhận ra đây là một cô gái “nhà lành” nên lấy làm vợ như mẹ tôi mong muốn.
Được hai bên gia đình ủng hộ, tích cực vun vào, chúng tôi nhanh chóng tiến tới hôn nhân. Tôi háo hức chờ đợi đêm tân hôn và tự hỏi, với một người vợ như thế, mình nên cư xử thế nào để không làm cô ấy sợ. Nhưng sự thật lại trái ngược với những điều mà tôi nghĩ.
Khi cảnh cửa phòng ngủ khép lại, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Thương không còn là cô gái e ấp, nghiêm khắc mà tôi từng biết. Cô ấy bạo dạn, nồng nhiệt, ngọt ngào đến nỗi tôi có cảm giác mình từng yêu một người và đang trải qua đêm tân hôn với một người khác.
Tôi không biết mô tả cảm giác của mình sau đêm tân hôn thế nào cho đúng. Suốt một năm yêu nhau, cô ấy kiên quyết giữ gìn cho đêm tân hôn đến mức tôi đinh ninh rằng mình sẽ là người đàn ông đầu tiên của cô ấy. Nhưng sự thật là không phải, thậm chí còn khác xa.
Tất nhiên, tôi không cổ hủ đến mức khó chấp nhận việc này nhưng vẫn có chút hụt hẫng. Tôi tự cười mình, yêu đương cho lắm, cuối cùng lại bị một cô gái lừa như một đứa trẻ. Tôi nhìn vợ, buột miệng nói một câu mà chính mình cũng không biết có nên nói hay không: “Anh cứ nghĩ em khác kia”.
Vợ nhìn tôi, không hề khó chịu mà cười dịu dàng: “Đừng nói rằng anh nghĩ em vẫn còn trong trắng nhé. Anh thử nhớ lại xem, anh đã trải qua bao nhiêu mối tình rồi? Lần đầu gặp anh, quen anh, em thật sự muốn có một kết cục tốt đẹp. Tình trường hoành tráng của anh, em biết hết.
Đàn ông các anh đều như ong như bướm, hút được mật bông hoa này rồi thì lại bay đi tìm bông hoa khác. Vậy nên, em đã chọn giữ anh bằng cách đó. Tuổi trẻ ai chẳng từng yêu vài lần, chẳng từng có quá khứ. Em mong chúng ta đều sẽ cùng nhau biết trân trọng hiện tại, xây dựng tương lai”.
Thương ít nói, nhưng mỗi lời cô ấy nói đều không sai, và lần này cũng vậy. Sự hụt hẫng vừa xuất hiện trong tôi bỗng bị những lời nói của cô ấy lấp đầy. Thật ra thì cô ấy không lừa tôi. Chỉ là cô ấy khôn ngoan, biết cách tránh sa đà những cuộc vui trên đường yêu để dẫn tôi về nơi cuối con đường cùng xây tổ ấm.
Nhiều người nói tôi kết hôn rồi thay đổi hẳn, như thể con ngựa đã có dây cương. Họ còn khen vợ tôi giỏi, kìm hãm được con ngựa bất kham. Thật ra, sau khi kết hôn, tôi nhận ra: Yêu đương có thể không cần trách nhiệm, nhưng hôn nhân thì chắc chắn phải có trách nhiệm.
Dù là đàn ông hay phụ nữ, một khi kết hôn rồi đều giống như con tàu chỉ được phép chạy trên một đường ray, không được lệch lạc dù chỉ là một chút. Nếu không, hậu quả sẽ rất khôn lường.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.