Ờ Hà Nội, bạn chỉ cần chừng ấy thời gian để có thể thoát ra khỏi thành phố nếu không muốn bị chậm lại cả vài giờ đồng hồ vì đường tắc. Tuy nhiên, xe vẫn khởi hành muộn. Nó chỉ lăn bánh khi chiếc va-ly cuối cùng của người phụ nữ có con nhỏ ấy được nhét vào gầm hành lý.
Người thanh niên đeo cặp kính dày cộp mau mắn chèn chiếc va-ly cuối cùng ấy vào cốp xe. Rồi cũng lại nhanh nhảu đi xuống chiếc ghế phía cuối chiếc xe khi ấy đã kín những người. Trong chuyến xe đi biển muộn màng hôm ấy. Tất cả mọi người đều quen biết nhau. Một vài người tỏ ra thân thiết. Chỉ có vài đứa trẻ đang lơ đãng nhìn qua cửa kính, bởi chuyến đi như là một sự sắp đặt có sẵn trong lịch trình nghỉ hè mà bố mẹ chúng đã hứa từ khi mới bắt đầu năm học.
Biển hiện ra trước mắt đem theo sự hào hứng của cả mấy chục người. Những mũ, áo, kính đen mất bao thời gian sắm sửa lựa chọn được người ta sử dụng nhanh chóng. Để đi đến hòn đảo nơi mọi người dự kiến tập kết và nghỉ ngơi mấy ngày, sẽ phải tăng bo thêm một chuyến tàu. Mà tàu thì đã chờ sẵn ở bến cảng từ vài giờ trước.
Người phụ nữ và đứa con nhỏ vẫn đang vật lộn với đống đồ trẻ em và mấy cái va-ly lỉnh kỉnh những bỉm, sữa và vô số vật dụng liên quan. Cô luôn miệng nhắc cậu con trai đi nhanh hơn, tập trung hơn để theo kịp đoàn du lịch. Và tôi nhác thấy, vẫn là cậu thanh niên đeo kính cận, chủ động gánh lấy việc kéo va-ly và đồ đạc giúp người mẹ trẻ. Đoàn người khi ấy đã lên tàu, họ - hai mẹ con và cậu thanh niên là người cuối cùng lên tàu để tiếp tục cuộc hành trình với sự hào hứng của đứa bé chắc có lẽ lần đầu đi biển.
Người ta vẫn có câu “ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau” như một thứ kinh nghiệm sống được nhiều người áp dụng. Nếu căn cứ theo giá trị lợi ích cho mỗi cá nhân, có lẽ điều đó chẳng có gì là sai. Song, tôi cứ băn khoăn mãi, nếu như không có cậu thanh niên trong chuyến đi hôm ấy. Thì có lẽ cuộc hành trình khó có thể thành công trọn vẹn bởi sự “vướng víu” của hai mẹ con người phụ nữ.
Thậm chí, ngay sau khi lên bờ kết thúc cuộc hành trình, trước khi tôi và chiếc xe quay trở về ga-ra, cậu thanh niên đeo kính cận vẫn là người ngồi ở hàng ghế dưới cùng. Qua cách cậu giúp đỡ những người trong chuyến đi hôm ấy, tôi biết, một số người vẫn ở mức sơ giao. Nhưng thái độ của mỗi cá nhân trong cái cộng đồng bèo - nước, đôi khi vẫn khiến người ta thấy nhẹ lòng, thậm chí vui vui mỗi lần nhớ lại. Như một kỷ niệm đẹp về một người đã gặp mà có lúc quên tên.
MAI HÀ THANH