Tôi sinh năm 2000, còn bạn gái sinh năm 2003. Chúng tôi quen nhau qua bạn bè rồi yêu nhau đến nay đã được 2 năm. Hai bên gia đình đều biết chuyện và nếu không có gì thay đổi, chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới trong năm nay.
Bạn gái tôi khá xinh, tính tình hòa đồng nên từ trước đến nay có nhiều người theo đuổi. Tôi biết cô ấy từng được vài người đàn ông quan tâm, thậm chí có những mối quan hệ mà tôi không thực sự thoải mái, nhưng vì đó là chuyện trước khi chúng tôi yêu nhau nên tôi không hỏi quá sâu.
Tôi luôn nghĩ ai cũng có quá khứ. Điều quan trọng là khi đã lựa chọn ở bên nhau thì phải nghiêm túc với mối quan hệ hiện tại. Vì vậy, tôi chưa bao giờ muốn đào lại những chuyện xảy ra trước khi cô ấy gặp mình.
Yêu 2 năm, tôi hoang mang khi biết người yêu từng có quá khứ khác xa tưởng tượng (Ảnh minh họa: TD).
Cho đến một hôm, điện thoại của bạn gái bị hỏng. Cô ấy nhờ tôi mang máy đi sửa vì tôi rành công nghệ hơn. Sau khi khôi phục dữ liệu, tôi vô tình nhìn thấy một số hình ảnh riêng tư của cô ấy cùng những đoạn tin nhắn cũ.
Điều khiến tôi choáng váng không chỉ là những hình ảnh đó, mà là việc cô ấy từng chia sẻ chúng với khá nhiều người đàn ông khác. Tôi ngồi trước màn hình rất lâu, cảm giác như đang nhìn thấy một con người hoàn toàn khác với cô gái mà mình yêu bấy lâu.
Tôi biết những chuyện đó xảy ra trước khi chúng tôi yêu nhau. Nhưng vì chúng tôi đang chuẩn bị kết hôn, việc phát hiện mọi chuyện vào thời điểm này khiến tôi không thể bình thản.
Tối hôm đó, tôi gần như không ngủ. Trong đầu tôi liên tục xuất hiện những câu hỏi: Mình có thực sự hiểu người con gái này không? Những gì tôi biết về cô ấy trong 2 năm qua có phải là tất cả? Và nếu đã biết chuyện, liệu tôi có thể bước vào hôn nhân mà không còn lấn cấn?
Hôm sau, tôi gặp bạn gái và hỏi thẳng về những gì mình đã nhìn thấy: “Những hình ảnh này là chuyện trước khi yêu anh phải không? Em từng gửi chúng cho những người đó?”. Cô ấy im lặng khá lâu rồi gật đầu, nói tất cả đều là chuyện của trước đây và từ khi yêu tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với mối quan hệ này.
Tôi không muốn biến cuộc nói chuyện thành một phiên tòa để phán xét cô ấy. Tôi cũng không cho rằng một người từng có quá khứ như vậy thì không xứng đáng được yêu hay kết hôn. Điều khiến tôi khó xử là tôi phải đối diện với cảm xúc của chính mình.
Bạn gái nói rằng, cô ấy rất sợ tôi bỏ đi chỉ vì những chuyện đã qua. Cô ấy xin tôi đừng đánh đồng con người hiện tại với những gì xảy ra trong quá khứ. Nghe vậy, tôi càng thấy mình rơi vào thế khó vì tôi vẫn còn yêu cô ấy.
Tôi nghĩ về những ngày cả hai ở bên nhau, những lần cô ấy chăm sóc tôi khi đau ốm và những kế hoạch chúng tôi từng bàn bạc cho tương lai. Hai năm yêu nhau không phải khoảng thời gian ngắn, càng không phải thứ có thể dễ dàng gạt bỏ chỉ sau một đêm.
Nhưng đám cưới là chuyện cả đời. Tôi không muốn bước vào hôn nhân rồi mỗi khi cãi nhau lại đem quá khứ của cô ấy ra trách móc, cũng không muốn bản thân sống trong sự nghi ngờ chỉ vì những chuyện đã xảy ra trước khi mình xuất hiện.
Tôi cũng tự hỏi nếu mình không thể vượt qua được cảm giác này thì có nên dừng lại trước khi cả hai bước vào hôn nhân hay không. Dừng một đám cưới chắc chắn đau, nhưng có lẽ vẫn nhẹ nhàng hơn việc kết hôn rồi khiến cả hai cùng khổ vì một chuyện không thể thay đổi.
Tôi chưa quyết định hủy cưới. Tôi muốn cho cả hai thêm thời gian để suy nghĩ thấu đáo, để hiểu nhau hơn và cũng để xem bản thân mình thực sự có thể chấp nhận đến đâu.
Có lẽ điều tôi cần trả lời lúc này không phải là “quá khứ của cô ấy có đáng được tha thứ hay không?”, mà là “tôi có thực sự chấp nhận được quá khứ ấy để bước vào hôn nhân hay không?”.