Bỏ qua điều hướng

Tôi xinh đẹp, kiếm tiền giỏi nhưng 35 tuổi vẫn “ế” vì một lý do

Tôi xinh đẹp, kiếm tiền giỏi nhưng 35 tuổi vẫn “ế” vì một lý do
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Ở tuổi 35, tôi có nhan sắc, có công việc ổn định, thu nhập tốt, một căn hộ riêng ở Hà Nội và đủ khả năng chi trả cho những chuyến du lịch trong và ngoài nước. Nhưng tôi vẫn bị gọi là "ế".

Tôi quê Hải Phòng, hiện làm quản lý kinh doanh cho một công ty công nghệ ở Hà Nội. Tôi từng tốt nghiệp một trường đại học lớn, có vài năm làm việc ở Singapore rồi trở về Việt Nam phát triển sự nghiệp.

Cuộc sống của tôi nhìn từ bên ngoài có lẽ khá ổn. Ở tuổi 35, tôi có ngoại hình, công việc ổn định, thu nhập tốt, có một căn hộ riêng ở Hà Nội. Tôi có những sở thích riêng như vũ đạo, đi bơi, đi phượt…

Chỉ có một chuyện khiến tôi đôi khi không thoải mái là thường xuyên nhận câu hỏi: “Bao giờ lấy chồng?”. Có thời điểm tôi nghe câu hỏi ấy nhiều đến mức cảm giác như mọi người đang nhắc rằng tôi còn thiếu một thứ gì đó.

Tôi xinh đẹp, kiếm tiền giỏi nhưng 35 tuổi vẫn “ế” vì một lý do - 1

Tôi sợ vì áp lực tuổi tác mà vội lấy người không phù hợp (Ảnh minh họa: Sohu).

Tôi từng yêu và từng nghĩ mình sẽ kết hôn. Tôi không thiếu người theo đuổi. Trong những năm qua, tôi gặp không ít người tử tế, có công việc tốt, nghiêm túc và muốn tiến tới một mối quan hệ lâu dài. Vấn đề là tôi không có tình cảm với họ.

Tôi cũng từng rung động thật sự. Chỉ tiếc rằng những người khiến tôi có cảm xúc lại không phải người có thể cùng tôi đi đến cuối con đường. Có một người đàn ông mà tôi dành rất nhiều tình cảm nhưng khi đó anh ấy đã có gia đình. Tôi biết mình không nên bước qua ranh giới ấy nên chủ động dừng lại. Một người khác độc thân, chúng tôi nói chuyện rất hợp, nhưng cuối cùng anh chỉ xem tôi như… em gái!

Tôi từng thử các ứng dụng hẹn hò nhưng sau một thời gian cũng bỏ. Có người nói chuyện vài ngày rồi biến mất, có người chỉ muốn một mối quan hệ ngắn hạn. Có người trò chuyện rất hợp nhưng đến khi gặp ngoài đời, tôi lại không có cảm xúc.

Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu mình bớt lý trí đi một chút, có lẽ chuyện tình cảm đã khác. Nhưng càng trưởng thành, tôi càng hiểu rằng không phải cứ yêu là phải giữ bằng được. Tôi không muốn bắt đầu một cuộc hôn nhân bằng việc cố níu kéo một người không thực sự muốn ở bên mình.

Sau vài mối quan hệ dang dở, tôi dần quen với cuộc sống một mình. Trước đây, tôi từng nghĩ đi đâu cũng phải có người yêu đi cùng mới vui. Sau này, tôi nhận ra mình hoàn toàn có thể tự tạo niềm vui cho bản thân. Muốn đi du lịch, tôi tự lên kế hoạch. Muốn học một môn nghệ thuật, tôi đăng ký lớp. Muốn ăn một món ngon, tôi có thể rủ bạn bè hoặc tự đi.

Tôi đã quen với việc tự quyết định mọi thứ và tự giải quyết những khó khăn trong cuộc sống.

Nhưng độc lập không có nghĩa là tôi chưa từng cô đơn. Có những buổi tối trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, tôi vẫn mong có một người hỏi: “Hôm nay em có mệt không?”. Nhìn bạn bè cùng tuổi lần lượt kết hôn, sinh con, tôi cũng tự hỏi nếu vài năm nữa mình vẫn một mình thì cuộc sống sẽ thế nào.

Một lần về quê ăn giỗ, một người họ hàng nhìn tôi rồi hỏi: “Cháu 35 tuổi rồi, bao giờ cho mọi người ăn cưới?”. Tôi cười, trả lời cho qua chuyện. Nhưng trên đường trở lại Hà Nội, câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong đầu.

Tôi bắt đầu nghĩ về tuổi tác, hôn nhân và những điều mà người khác cho rằng một phụ nữ 35 tuổi nên có. Tôi từng nghe người ta nói phụ nữ như tôi “quá khó để yêu”. Có người nói thẳng: “Em độc lập quá nên đàn ông ngại”. Tôi cũng từng tự hỏi liệu có phải mình thực sự như vậy không.

Có phải vì tôi đã quen sống một mình nên không còn biết cách nhường chỗ cho một người khác? Có phải vì tôi có những tiêu chuẩn nhất định nên vô tình bỏ qua những người có thể trở thành bạn đời? Hay đơn giản là tôi chưa gặp đúng người?

Tôi chưa có câu trả lời chắc chắn. Tôi chỉ biết mình vẫn muốn kết hôn. Tôi vẫn mong có một người để cùng ăn tối, cùng đi đâu đó vào cuối tuần, cùng chia sẻ những chuyện rất nhỏ trong cuộc sống. Nhưng tôi không muốn biến việc lấy chồng thành một cuộc chạy đua với tuổi tác.

Tôi không sợ 35 tuổi vẫn độc thân. Điều tôi sợ hơn là vì áp lực tuổi tác, vì lo bị gọi là “ế”, tôi lại vội vàng lấy một người không thực sự phù hợp.

Phụ nữ độc lập không phải “quá khó để yêu”. Có lẽ họ chỉ không muốn đánh đổi cuộc sống mà mình đã mất nhiều năm xây dựng để lấy một cuộc hôn nhân cho vừa lòng người khác.

Nếu một ngày gặp được người khiến tôi muốn chia sẻ cuộc sống vốn đang rất ổn này, tôi vẫn sẵn sàng kết hôn. Còn nếu chưa gặp, tôi nghĩ mình vẫn có thể tiếp tục sống vui vẻ, làm công việc mình yêu thích, đi những nơi mình muốn đến và chờ tình yêu đến theo cách tự nhiên nhất.

Tôi nghĩ như vậy có đúng không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Theo thông tin ghi nhận từ Dân Trí, bài viết về 'Tôi xinh đẹp, kiếm tiền giỏi nhưng 35 tuổi vẫn “ế” vì một lý do' đang thu hút sự chú ý của đông đảo độc giả. Bản tin phản ánh rõ diễn biến khi (Dân trí) - Ở tuổi 35, tôi có nhan sắc, có công việc ổn định, thu nhập tốt, một căn hộ riêng ở Hà Nội và đủ khả năng chi trả cho những ch, cung cấp nhiều góc nhìn thực tế cho bạn đọc. Thông tin chi tiết và góc nhìn chuyên môn tiếp tục được các bên phối hợp cập nhật đầy đủ đến độc giả.