Bỏ qua điều hướng

Vợ yêu cầu ký giấy xác nhận tài sản riêng, tôi nói: “Vậy mình ly hôn”

Vợ yêu cầu ký giấy xác nhận tài sản riêng, tôi nói: “Vậy mình ly hôn”
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Sáu năm hôn nhân, tôi luôn nghĩ tiền của mình hay của vợ cũng là tiền của gia đình. Cho đến khi vợ đề nghị tôi ký giấy từ chối mảnh đất bố mẹ cô ấy cho riêng, tôi bỗng nhận ra sự thật khác...

Tôi 38 tuổi, làm việc cho một công ty tư nhân ở Hà Nội. Ngoài lương, tôi còn có thu nhập từ công việc bên ngoài. Bình quân mỗi tháng, tổng thu nhập của tôi không dưới 50 triệu đồng. Tôi và vợ cưới nhau được 6 năm, có hai con, một bé 5 tuổi và một bé 3 tuổi.

Vợ tôi 35 tuổi, làm văn phòng, thu nhập thấp hơn tôi khá nhiều. Từ ngày cưới, tôi chưa bao giờ yêu cầu cô ấy phải đưa tiền cho chồng giữ hay tính toán rạch ròi ai chi bao nhiêu cho gia đình. Tiền kiếm được, phần lớn tôi chuyển cho vợ quản lý vì nghĩ phụ nữ thường khéo vun vén nhà cửa hơn.

Những tháng có thêm một khoản tiền ngoài lương, việc đầu tiên là tôi báo cho vợ biết. Cô ấy giữ tiền, lo chi tiêu, tiết kiệm, đóng học cho con và những khoản sinh hoạt trong gia đình. Tôi chưa từng hỏi cô ấy còn bao nhiêu tiền riêng hay yêu cầu cô ấy phải giải trình từng khoản. Tôi luôn nghĩ đó là cách một người chồng thể hiện sự tin tưởng với vợ.

Vợ yêu cầu ký giấy xác nhận tài sản riêng, tôi nói: “Vậy mình ly hôn” - 1

Sáu năm đưa vợ giữ toàn bộ tiền, tôi chết lặng khi cô ấy đòi giữ riêng mảnh đất bố mẹ cho (Ảnh minh họa: TD).

Khoảng một năm sau khi cưới, bố mẹ tôi cho hai vợ chồng một mảnh đất trị giá gần 4 tỷ đồng. Sau đó, tiền xây nhà chủ yếu do tôi tích lũy từ trước và kiếm thêm trong những năm đầu hôn nhân. Tôi chưa từng coi căn nhà là “của tôi” dù phần lớn tiền do mình bỏ ra. Vợ tôi sống trong đó, các con tôi lớn lên ở đó, nên với tôi, đó là nhà của gia đình.

Cho đến vài tháng trước, bố mẹ vợ chia đất cho các con. Phần của vợ tôi là một mảnh đất không quá lớn nhưng giá trị cũng đáng kể. Khi biết chuyện, tôi mừng cho vợ và còn nói nếu sau này cô ấy muốn xây nhà, làm ăn hay giữ lại thì tùy cô ấy.

Thế nhưng, buổi tối sau khi các con đã ngủ, vợ bất ngờ đưa cho tôi một tập giấy. Cô ấy nói bố mẹ đã làm thủ tục chia đất và muốn cô ấy đứng tên riêng. Vợ đề nghị tôi ký vào giấy từ chối quyền liên quan đến mảnh đất đó.

Tôi ngẩng lên hỏi: “Ý em là anh phải ký xác nhận đây hoàn toàn là tài sản riêng của em?”. Vợ im lặng vài giây rồi nói: “Bố mẹ cho riêng em thì em muốn giữ làm tài sản phòng thân”. Tôi nghe xong mà không diễn tả nổi cảm giác của mình lúc đó. Có chút tức giận nhưng nhiều hơn là sự thất vọng.

Tôi hỏi tại sao cô ấy lại nghĩ cần phải “phòng thân” sau 6 năm vợ chồng. Vợ bảo cô ấy không có ý gì xấu, chỉ nghĩ là phụ nữ nên có một khoản tài sản riêng, bởi chẳng ai biết trước tương lai.

Tôi hiểu điều đó. Tôi cũng biết phụ nữ có tài sản riêng không phải là điều sai. Một người trưởng thành hoàn toàn có quyền sở hữu và tự quyết định đối với tài sản do cha mẹ mình tặng cho.

Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ không phải là mảnh đất. Tôi nhớ lại 6 năm qua, từ tiền lương đến những khoản kiếm thêm, tôi gần như đưa hết cho vợ giữ. Tôi mua xe, sửa nhà, lo những khoản lớn trong gia đình nhưng chưa bao giờ nghĩ phải để lại cho mình một “tài sản phòng thân”.

Vậy mà người nằm cạnh tôi mỗi đêm lại nói rằng cô ấy cần một thứ để phòng trường hợp cuộc hôn nhân này đổ vỡ. Tôi hỏi: “Em đang nghĩ đến chuyện có ngày hai vợ chồng không còn ở với nhau à?”. Vợ tôi lập tức phủ nhận. Cô ấy nói chỉ muốn có thứ của riêng mình thì bản thân mới yên tâm.

Câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi. Tôi bắt đầu nhìn lại những năm tháng chung sống và tự hỏi có phải mình đã quá đơn giản khi nghĩ rằng cứ đưa hết tiền cho vợ là đủ chứng minh sự tin tưởng. Có thể với tôi, sự an toàn trong hôn nhân là việc hai người không phân biệt tiền của ai, còn với vợ, sự an toàn lại là phải có một thứ thuộc về riêng mình.

Sau mấy đêm suy nghĩ, tôi nói với vợ rằng nếu cô ấy cần chuẩn bị cho một ngày không còn chung đường, có lẽ tôi cũng nên tôn trọng điều đó. Vợ tôi nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: “Anh muốn nói gì?”. Tôi đáp: “Nếu em muốn có tài sản riêng, anh đồng ý. Nhưng anh nghĩ mình nên ly hôn”.

Có lẽ vợ không nghĩ câu chuyện lại đi xa đến mức đó. Cô ấy khóc, nói rằng cô ấy chỉ muốn có một thứ để tự bảo vệ mình chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ chồng.

Tôi nói: “Anh không đòi em chia mảnh đất bố mẹ cho. Nhưng anh cũng không muốn sống trong một cuộc hôn nhân mà một người dốc lòng không nghĩ ngợi, một người cứ nơm nớp lo đề phòng". 

Tôi quyết định như vậy có đúng không? Tôi có đang quá tự ái và vội vàng khi nghĩ đến ly hôn? Việc vợ muốn giữ một phần tài sản riêng có phải do cô ấy chưa đủ tin tưởng cuộc hôn nhân này? Xin mọi người cho tôi lời khuyên!

Một người đàn ông 38 tuổi ở Hà Nội, làm việc cho công ty tư nhân và có thêm thu nhập bên ngoài, cho biết mỗi tháng anh kiếm không dưới 50 triệu đồng. Vợ anh 35 tuổi, làm văn phòng, thu nhập thấp hơn đáng kể, nhưng suốt sáu năm hôn nhân vẫn cùng anh chăm sóc hai con, hiện lần lượt năm tuổi và ba tuổi. Từ ngày cưới, anh gần như chuyển toàn bộ tiền kiếm được cho vợ quản lý, bởi tin rằng cô khéo vun vén, biết lo chi tiêu, tiết kiệm và chăm sóc gia đình. Những khoản thu nhập thêm ngoài lương, anh đều chủ động báo cho vợ, chưa từng yêu cầu cô giải trình chi tiết hoặc tính toán rạch ròi phần đóng góp của mỗi người. Anh mua xe, sửa nhà, thanh toán các khoản lớn, đồng thời để vợ lo tiền học của con, sinh hoạt thường ngày và những kế hoạch tiết kiệm chung. Với anh, việc không giữ riêng tiền bạc hay đòi hỏi giấy tờ chứng minh quyền lợi từng khoản chính là cách thể hiện sự tin tưởng dành cho người bạn đời. Khoảng một năm sau cưới, bố mẹ anh cho hai vợ chồng một mảnh đất trị giá gần 4 tỷ đồng, rồi căn nhà được xây chủ yếu bằng tiền anh tích lũy và kiếm thêm. Dù phần lớn chi phí do mình bỏ ra, anh chưa bao giờ xem căn nhà là tài sản riêng, vì vợ sống tại đó và các con cũng lớn lên trong mái ấm ấy. Anh luôn nghĩ tài sản này thuộc về gia đình, thay vì thuộc về riêng người kiếm được nhiều tiền hơn hoặc người trực tiếp thanh toán phần lớn chi phí xây dựng. Vài tháng trước, bố mẹ vợ chia đất cho các con, trong đó phần của vợ anh là một mảnh đất không quá lớn nhưng có giá trị đáng kể. Biết tin, anh vui mừng cho vợ và nói cô có thể giữ lại, xây nhà hoặc dùng làm vốn kinh doanh tùy quyết định cá nhân của mình. Thế nhưng, sau khi các con đã ngủ, người vợ bất ngờ đưa ra một tập giấy, cho biết cô muốn đứng tên riêng và cần chồng ký xác nhận từ chối quyền liên quan. Anh hỏi liệu điều đó có nghĩa mình phải xác nhận mảnh đất hoàn toàn là tài sản riêng của vợ, còn cô im lặng vài giây trước khi giải thích về nhu cầu giữ một khoản phòng thân. Người vợ nói bố mẹ cho riêng mình nên muốn tự bảo đảm tương lai, bởi không ai có thể biết trước những biến động của cuộc hôn nhân. Câu trả lời khiến anh tức giận nhưng thất vọng nhiều hơn, vì anh không hiểu tại sao sau sáu năm chung sống, vợ vẫn cảm thấy cần chuẩn bị cho một tình huống bất trắc. Anh thừa nhận phụ nữ có tài sản riêng không phải điều sai, đồng thời hiểu người trưởng thành có quyền sở hữu và tự quyết định với tài sản được cha mẹ tặng cho. Điều khiến anh day dứt không nằm ở mảnh đất, mà ở cảm giác những năm tháng đưa hết tiền cho vợ giữ dường như chưa đủ tạo nên sự an toàn giữa hai người. Anh nhớ mình chưa từng dành riêng một tài sản phòng thân, trong khi người nằm cạnh lại muốn có thứ thuộc về riêng mình nếu cuộc hôn nhân một ngày đổ vỡ. Khi được hỏi có phải đang nghĩ đến khả năng vợ chồng không còn ở bên nhau, người vợ lập tức phủ nhận và khẳng định cô chỉ muốn có tài sản riêng để yên tâm. Tuy nhiên, câu nói ấy tiếp tục quanh quẩn trong đầu người chồng, khiến anh nhìn lại quan niệm đơn giản của mình về tiền bạc, tin tưởng và sự an toàn hôn nhân. Với anh, an toàn nghĩa là hai người không phân biệt tiền của ai, còn với vợ, an toàn có thể lại là việc luôn nắm giữ một thứ chỉ thuộc về mình. Sau vài đêm suy nghĩ, người chồng nói anh tôn trọng mong muốn chuẩn bị cho ngày hai người không còn chung đường, rồi bất ngờ đề nghị cả hai nên ly hôn. Người vợ nhìn anh rất lâu, bật khóc và giải thích rằng cô chỉ muốn tự bảo vệ mình, chưa từng nghĩ đến việc bỏ chồng hay chấm dứt gia đình. Anh khẳng định không đòi chia mảnh đất bố mẹ cho, nhưng không muốn tiếp tục một cuộc hôn nhân nơi một người dốc lòng không tính toán, còn người kia luôn sống trong nỗi lo phòng thủ, theo câu chuyện được Dân Trí đăng tải.