Tôi sinh năm 2000, quê Ninh Bình, hiện làm truyền thông tại Hà Nội. Tôi kiếm hơn 20 triệu đồng mỗi tháng, có khoản tiết kiệm riêng.
Bạn trai tôi sinh năm 1992, quê Bắc Ninh, đang làm quản lý cho một công ty công nghệ. Anh có căn hộ và chiếc ô tô mua trước khi quen tôi, thu nhập khoảng hơn 40 triệu đồng mỗi tháng.
Chúng tôi yêu nhau gần 4 năm. Khi anh trao nhẫn ngỏ lời cầu hôn, tôi gật đầu đồng ý. Hai bên gia đình đã gặp nhau, chuyện cưới xin cũng bắt đầu được chuẩn bị.
Cho đến một buổi tối, anh bảo muốn trao đổi với tôi vài chuyện trước khi cưới. “Anh nghĩ những chuyện liên quan đến tiền bạc, tài sản và trách nhiệm nên thống nhất trước. Sau này khỏi ai cảm thấy mình bị thiệt”, anh nói.
Tôi nghe vậy cũng thấy hợp lý.
Bạn trai đưa 5 thỏa thuận trước khi cưới, tôi quyết định trả lại nhẫn (Ảnh minh họa: Freepik).
Điều đầu tiên là tài sản. Căn hộ và chiếc xe anh mua trước khi quen tôi là tài sản riêng. Nếu sau này bố mẹ hai bên cho riêng ai thì người đó giữ. Những tài sản lớn hai vợ chồng cùng mua sẽ tính theo tỷ lệ đóng góp.
Dù thấy anh có vẻ hơi rạch ròi tiền bạc, tôi không phản đối vì mình cũng có tiền tiết kiệm và chưa bao giờ nghĩ lấy chồng thì nghiễm nhiên có quyền với những gì anh gây dựng trước hôn nhân.
Điều thứ hai là cách chi tiêu. Anh dự định sau khi cưới, khi chưa có con, anh sẽ đưa 15 triệu đồng mỗi tháng để lo sinh hoạt. Mỗi người cùng góp thêm 10 triệu đồng vào khoản tiết kiệm chung. Nếu tôi nghỉ sinh, chưa đi làm trở lại thì được miễn khoản đóng góp này. Tôi vẫn thấy ổn.
Điều thứ ba là chuyện chăm sóc bố mẹ hai bên. Anh cho rằng bố mẹ của ai thì người đó có trách nhiệm chính. Vợ chồng vẫn cùng nhau thăm hỏi, chăm sóc, còn chuyện hỗ trợ tài chính thì mỗi người chủ động lo cho gia đình mình.
Tôi cũng không thấy có gì quá đáng. Tôi nghĩ vợ chồng có thể tôn trọng trách nhiệm của mỗi người với gia đình riêng, miễn là khi cần vẫn biết cùng nhau san sẻ.
Điều thứ tư liên quan đến số vàng bố mẹ anh dự định cho trong ngày cưới. Anh nói bố mẹ anh cho 5 cây vàng, cả hai cứ nhận, nhưng sau đó sẽ gửi lại ông bà 4 cây. Cây vàng còn lại, hai vợ chồng sẽ thống nhất cách sử dụng.
Tôi gật đầu. Đến lúc ấy, tôi vẫn nghĩ những điều anh nói xuất phát từ mong muốn tránh mâu thuẫn sau này.
Nhưng rồi anh nói đến điều cuối cùng. “Còn việc nhà với con cái là nhiệm vụ của em”, anh nói.
Tới đây, tôi tưởng mình nghe nhầm. Anh giải thích công việc của anh khá bận, nhiều hôm phải đi sớm về muộn. Anh sẽ chịu trách nhiệm chính về tài chính, còn tôi có công việc tương đối ổn định về thời gian nên có thể quán xuyến nhà cửa và con cái.
Tôi hỏi: “Tại sao việc nhà và con cái lại mặc định là phần của em?”. Anh nói đó là sự phân công phù hợp với điều kiện của hai người. Anh kiếm tiền nhiều hơn thì lo kinh tế nhiều hơn, còn tôi có thời gian thì chăm sóc gia đình nhiều hơn.
Tôi im lặng khá lâu. Tôi không phản đối chuyện vợ chồng phân công vai trò trong gia đình. Tôi cũng hiểu có những giai đoạn một người bận hơn thì người kia phải chia sẻ nhiều việc nhà hơn. Nhưng điều khiến tôi sợ là hai chữ “mặc định”. Tôi nhìn anh và hỏi: “Anh có tính được thời gian em bỏ ra cho gia đình không?”.
Anh có vẻ khó chịu. Anh nói anh đâu bắt tôi nghỉ việc, cũng không yêu cầu tôi phụ thuộc vào anh. Nếu tôi nghỉ sinh, anh còn cho tôi miễn khoản tiết kiệm chung. Anh cho rằng như vậy là công bằng.
Nhưng lúc đó, tôi không còn muốn nói về tiền nữa. Điều tôi sợ là sau khi cưới, những khoản tiền anh bỏ ra sẽ được xem là “phần đóng góp”, còn những việc tôi làm cho gia đình lại trở thành “nghĩa vụ của người vợ”.
Anh hỏi: “Vợ chồng mà chuyện gì cũng quy ra tiền thì sống với nhau thế nào?”. Tôi nhìn anh rồi đáp: “Vậy tại sao anh lại quy mọi thứ thành tiền?”. Anh im lặng.
Tôi không biết những điều anh nói hôm ấy chỉ là cách một người đàn ông thực tế chuẩn bị cho hôn nhân, hay đó mới là cách anh thực sự nhìn về vai trò của một người vợ.
Tôi bắt đầu nghĩ đến những năm tháng sau hôn nhân. Nếu tôi sinh con, công việc của tôi có thể bị ảnh hưởng. Nếu tôi nghỉ việc một thời gian, cơ hội thăng tiến có thể chậm lại. Nếu con ốm, người đầu tiên phải xin nghỉ làm có thể là tôi.
Nếu mỗi ngày tôi nấu cơm, dọn nhà, đưa đón con, chăm sóc gia đình, những thứ ấy sẽ được tính thế nào?
Anh có thể tăng thêm 10 triệu đồng mỗi tháng khi chúng tôi có con. Nhưng số tiền ấy có thể bù được bao nhiêu thời gian tôi dành cho con? Có thể bù được những cơ hội nghề nghiệp mà tôi bỏ lỡ hay không?
Tối hôm đó, tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn khỏi tay, đặt lên bàn trước mặt anh. “Em không cần căn nhà hay chiếc xe của anh. Em cũng không cần anh đưa hết tiền cho em. Nhưng em không muốn bước vào hôn nhân với cảm giác quyền lợi của anh được tính rất rõ, còn sự hy sinh của em thì mặc nhiên được coi là trách nhiệm”, tôi nói.
Anh còn muốn giải thích nhưng lúc đó tôi không biết phải nói gì thêm, chỉ đứng dậy ra về. Trên đường về, tôi vừa buồn vừa hoang mang. Tôi vẫn yêu anh, nhưng lần đầu tiên tự hỏi liệu chúng tôi có đang hiểu quá khác nhau về hai chữ “cùng xây dựng gia đình”?
Đám cưới dự kiến diễn ra sau vài tháng phải tạm dừng. Anh chưa nói chia tay, tôi cũng chưa nói hủy cưới. Nhưng giữa chúng tôi lúc này là một khoảng cách chưa dễ gì lấp đầy…
Tôi nên quyết định thế nào đây, xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!