Chồng tôi ngoài mã đẹp trai, khéo mồm thì không có gì gọi là ưu điểm. Anh ta lười nhác, vô tâm, thu nhập không bằng vợ. Hơn 10 năm qua, tôi chấp nhận tất cả, phần vì sợ thay đổi, phần còn lại tôi nghĩ các con cần bố.
Vì một gia đình ấm êm, đầy đủ, tôi sẵn sàng lo toan mọi việc to nhỏ trong nhà, chiều chuộng, mua sắm cho chồng không thiếu thứ gì. Tiền trong ví anh hết, tôi còn bỏ vào thêm. Tôi muốn các con lớn lên có bố mẹ đồng hành, ốm sốt có người lo lắng.
Tôi cứ nghĩ đã làm mọi việc đủ tốt nhưng không ngờ chồng vẫn có nhân tình. Họ cặp kè công khai, có hôm còn mang cả con tôi đi hẹn hò cùng. Ban đầu tôi cũng gào khóc, trách cứ như bất kỳ người phụ nữ bị phản bội nào.
Nhưng khi nghe chính miệng chồng tuyên bố đã chán ngấy tôi và hối thúc ly hôn thì tôi thấu hiểu chẳng nên giữ một người đã không còn muốn ở lại. Vậy là chúng tôi ly hôn. Cả hai đồng thuận nên mọi thủ tục diễn ra nhanh chóng.
Anh ta cũng ra dáng quân tử, biết bản thân có lỗi nên xách vali đi, không tranh chấp tiền nong, con cái. Nghe đâu vợ mới kinh tế cũng khá, chắc vì vậy nên không "cạn tàu ráo máng" tới mức giành giật tài sản chung.
Khi nghe chồng muốn ly hôn, tôi tự hiểu chẳng nên giữ một người đã không còn muốn ở lại (Ảnh minh họa: Pinterest).
Trải qua giai đoạn căng thẳng tâm lý sau ly hôn, tôi dần bình tâm trở lại và nhận ra không có chồng, cuộc sống mẹ con tôi cơ bản chẳng có gì thay đổi. Xác định được thế nên tôi thanh thản, không ghen tuông, không oán trách.
Tuy nhiên, tôi không quên mình là nạn nhân của sự phản bội. Khi có dịp, tôi vẫn trêu tức bọn họ. Biết anh ta không có tiền, tôi yêu cầu chu cấp đủ mỗi tháng 6 triệu đồng cho 2 con, mặc dù tôi thừa sức nuôi con không cần hỗ trợ.
Nhưng tôi không dại gì sĩ diện. Tôi nghĩ dạy anh ta biết sống trách nhiệm là điều mình nên làm. Nhà hỏng điện, hỏng nước, tôi cứ bốc máy gọi chồng cũ, không sửa được thì anh ta tìm thợ. "Đừng để con anh sống trong bóng tối", tôi nửa đùa nửa thật đe.
Các con cần gì, tôi cho phép thoải mái gọi bố: Đón đi dã ngoại, đi họp phụ huynh, xin tiền để ăn với bạn, mua quà sinh nhật... Tôi biết anh ta không có tiền, lại cần giữ thể diện với vợ mới. Nhưng kệ chứ, đấy là việc của anh ta, lựa chọn của anh ta. Hai đứa con cũng là trách nhiệm của anh ấy mà.
Hôm tôi đi du lịch Côn Đảo, tắt điện thoại khi lên máy bay. Lúc vừa đáp xuống, thấy tận 3 cuộc gọi nhỡ từ vợ mới của chồng cũ. Chị ấy gọi cho tôi không được nên giận dữ nhắn một tin rất dài, nội dung chính là chửi mắng tôi.
Chị bảo tôi cố tình trêu ngươi, phá hoại, là nguyên nhân khiến họ dằn vặt, cãi cọ nhau. Chị yêu cầu tôi suy nghĩ về hành vi, tâm tính. Và nếu họ không sống được với nhau thì chính là tôi đang "gây nghiệp".
Ban đầu tôi định thanh minh, chuyến Côn Đảo kéo dài 3 ngày nên tôi đã nhờ chồng cũ qua nhà trông bọn trẻ hộ. Tuy nhiên tin nhắn soạn xong thì tôi xóa, chỉ nhắn lại như sau: "Cảm ơn chị cho em biết thông tin. Chuyện vợ chồng chị thì hai người cố gắng giải quyết nhé, em bận việc của em rồi".
Bẵng đi một thời gian, tôi biết họ chia tay. Sau khi ra tòa ly hôn lần 2, chồng cũ thường xuyên qua lại nhà mẹ con tôi ăn, ngủ như... ăn vạ. Anh ta còn liên tục nhắc chuyện quay về. Tôi bảo thẳng, chả dại gì hớt lại bát nước đã hắt đi. Kết quả như hiện giờ rất vừa ý tôi, là bài học cho kẻ phản bội.
Nghĩ lại ngày xưa thấy mình dại, bận tối tăm mắt mũi chiều đến vẫn lao về nhà cơm bưng nước rót cho chồng. Có lần tôi ốm nằm bẹp cả ngày, anh ta đi câu cá, về tới nhà còn quát: "Không dậy mà nấu cơm". Thật sự, không phải chỉ nên giận mỗi anh ta, người đáng trách chính là tôi.
Cuối cùng thì ngày này cũng đến. Cho nên, xin đừng bắt tôi buồn khi kẻ phản bội không hạnh phúc. Nói thẳng ra, chuyện làm phiền anh ta là tôi cố ý. Nhưng họ cãi cọ, ly hôn là do thiếu bản lĩnh thôi, chẳng liên quan tôi. Liệu tôi có sai không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!