Hạnh phúc vì được đón nhận
"Xin chào! Tôi là cán bộ hưu trí, trung cấp kế toán, có giấy chứng nhận kế toán trưởng, thành thạo nhập liệu phần mềm kế toán. Nhà có máy vi tính, máy in, vẫn chạy xe gắn máy tốt. Tôi sinh năm 1956, cần tìm việc làm phù hợp", dòng chia sẻ ngắn của bà Thái Thị Phương Thảo (SN 1956) nhanh chóng nhận được sự quan tâm của cộng đồng mạng.
Bài đăng tìm việc trên mạng xã hội của bà Thảo nhận "mưa" lời mời làm việc (Ảnh chụp màn hình).
Bà Thảo là một cán bộ hưu trí từng công tác trong lĩnh vực tài chính tại TPHCM. Ban đầu, bà trải lòng rằng bản thân cảm thấy một chút ngại ngùng, hồi hộp khi đăng bài lên mạng xã hội tìm việc.
Sau nhiều đắn đo, bà vẫn quyết định mạnh dạn đăng bài, giới thiệu khá cụ thể về kinh nghiệm và những điều kiện mình có thể đáp ứng.
Không ngờ, bài đăng thu hút hàng nghìn lượt thích cùng hàng trăm bình luận. Nhiều người ở Hà Nội, TPHCM gửi lời mời kết bạn, ngỏ ý muốn giới thiệu hoặc mời bà trở lại làm việc.
Sự quan tâm vượt ngoài mong đợi khiến bà Thảo bất ngờ và vui. Ở tuổi 70, bà vẫn mong có một công việc phù hợp với khả năng để tiếp tục vận dụng những kinh nghiệm đã tích lũy sau nhiều năm gắn bó với nghề kế toán.
Tuy nhận được nhiều lời mời, đến nay bà vẫn chưa tìm được công việc thực sự phù hợp với khả năng và điều kiện của mình. Dẫu vậy, bà không xem đó là điều đáng buồn. Với bà, việc có nhiều người sẵn sàng trao cơ hội đã là một sự động viên lớn.
Cựu cán bộ bộc bạch sau nhiều năm quen với nhịp làm việc bận rộn, việc không còn phải đến cơ quan, không phải xử lý những vấn đề phát sinh mỗi ngày giúp bà có thêm thời gian nghỉ ngơi, chăm sóc bản thân và gia đình.
Thế nhưng, cảm giác thư thả ấy không kéo dài.
Vốn quen với việc mỗi ngày đều có công việc để làm, đồng nghiệp để gặp và những vấn đề cần trao đổi, bà Thảo dần thấy trống trải nhiều hơn khi ở nhà. Từ chỗ mong có những ngày được nghỉ ngơi, bà lại bắt đầu nhớ cảm giác được làm việc.
"Khi không phải làm việc nữa, tôi thấy mỗi ngày trôi qua rất nhẹ nhàng. Nhưng dần dà, tôi cảm thấy thiếu thứ gì đó. Tôi quen làm việc rồi. Đối với tôi, tôi có thể tìm thấy niềm vui trong công việc", bà chia sẻ.
Với bà, đi làm không đơn thuần là để có thêm thu nhập mà còn là cách để đầu óc luôn vận động, được tiếp xúc với người khác, được học hỏi và cảm nhận mình vẫn đang có ích.
Dù không còn là nhân sự chính thức, bà vẫn nhiều lần nhận được lời nhờ hỗ trợ từ đồng nghiệp cũ. Mỗi khi có việc cần đến kinh nghiệm, bà lại sẵn sàng giúp trong khả năng của mình. Những lần như vậy khiến bà nhận ra mình vẫn còn nhiều kinh nghiệm có thể đóng góp và "lửa nghề" trong bà cũng chưa bao giờ tắt.
25 năm gắn bó với nghề
Bà Thảo bắt đầu đi làm từ khi còn trẻ và có khoảng 25 năm công tác, trong đó khoảng 20 năm làm kế toán tại doanh nghiệp. Quãng thời gian này giúp bà tích lũy nhiều kinh nghiệm thực tế về nghiệp vụ.
Khoảng 50 tuổi, bà có một bước chuyển đáng nhớ khi rời môi trường doanh nghiệp để công tác tại một cơ quan nhà nước thuộc lĩnh vực tài chính ở TPHCM.
Đây là thử thách không nhỏ, đòi hỏi bà phải học cách thích nghi bởi môi trường mới có những yêu cầu, quy trình và cách thức làm việc khác trước. Để đáp ứng yêu cầu công việc, bà tiếp tục học hỏi, bổ sung kiến thức, thậm chí tham gia thi tuyển công chức chuyên ngành kế toán và thành công vượt qua.
Ở tuổi 50, có lúc bà vẫn bật khóc vì áp lực, từng nghĩ đến chuyện nghỉ việc. Thế nhưng, sự động viên của cấp trên và đồng nghiệp đã giúp bà bình tĩnh lại, tiếp tục ở lại và từng bước thích nghi.
Bà nhớ có lần vì quá áp lực, cấp trên khuyên bà về nhà nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật ngon rồi hôm sau quay lại làm việc.
"Lúc đó tôi lau nước mắt, làm theo lời sếp. Đúng như lời sếp nói, sau một giấc ngủ, mọi sự khó chịu cũng vơi đi. Khó khăn chỉ là chuyện tức thời. Tôi quay lại công việc, vượt qua thử thách và bắt đầu học thêm nhiều điều mới", bà nhớ lại.
Công việc trong đơn vị nhà nước có những giai đoạn rất bận rộn. Nhiều hôm, bà cùng đồng nghiệp phải làm việc đến tối mới hoàn thành. Dù vất vả, bà vẫn xem đó là quãng thời gian đáng quý bởi mỗi ngày đi làm đều cho mình thêm kinh nghiệm và những bài học mới.
Trong quá trình công tác, một trong những kỷ niệm khiến bà Thảo nhớ nhất là những lần hướng dẫn sinh viên thực tập. Từ những báo cáo, đề tài đến luận văn, bà dành thời gian trao đổi, góp ý và hướng dẫn các em hoàn thiện bài làm. Có những công trình sau đó được đánh giá cao.
Điều khiến bà vui hơn cả là những kiến thức, kinh nghiệm mình tích lũy được sau nhiều năm làm nghề có thể truyền lại cho thế hệ trẻ.
Có lẽ cũng từ những lần tiếp xúc ấy, bà càng hiểu rằng giá trị của một người làm nghề không chỉ nằm ở những năm tháng mình trực tiếp công tác, mà còn ở những gì có thể trao lại cho người đi sau.
Sau thời gian làm việc trong lĩnh vực tài chính, bà Thảo nghỉ hưu nhưng chưa thực sự rời công việc. Bà tiếp tục tham gia công tác tại khu phố.
Nếu công việc chuyên môn đòi hỏi sự chính xác, tỉ mỉ thì công tác ở cơ sở lại cần nhiều kỹ năng giao tiếp, vận động và khả năng xử lý những tình huống phát sinh trong đời sống người dân.
Bà xem những năm tháng làm việc tại khu phố là một trải nghiệm đặc biệt.
Mỗi ngày có thể phát sinh những công việc khác nhau, buộc bà phải tiếp xúc với nhiều người, lắng nghe và tìm cách giải quyết những vấn đề cụ thể của cộng đồng.
Có những lúc người dân cần hỗ trợ vào ban đêm, bà vẫn sẵn sàng đến tận nơi để tìm hiểu, giải quyết trong khả năng của mình.
Tháng 7 vừa qua, trong đợt sáp nhập, sắp xếp lại các khu phố trên địa bàn, bà Thảo quyết định xin nghỉ. Quyết định ấy nhận được sự níu kéo và tiếc nuối từ những người từng làm việc cùng bà.
Dù không còn đảm nhiệm công việc tại khu phố, bà vẫn giữ liên lạc với đồng nghiệp cũ và sẵn sàng hỗ trợ khi mọi người cần đến kinh nghiệm của mình.
"Còn những người trẻ hơn có thể làm việc tốt hơn tôi và họ cũng muốn được cống hiến", bà Thảo nói.