Tôi 35 tuổi, hiện làm nhân viên văn phòng tại một công ty ở Hà Nội. Ở tuổi này, tôi vẫn độc thân, chưa từng kết hôn và cũng chưa có con. Không phải tôi quá kén chọn, nhưng sau vài mối tình không đi đến đâu, tôi dần trở nên thận trọng, lâu dần cũng không mặn mà kết bạn hay hẹn hò nữa.
Tôi sống khá khép kín, hết giờ làm thường về nhà với bố mẹ, đôi khi cuối tuần cũng gặp gỡ vài người bạn thân.
Hàng xóm nhà tôi là gia đình một bác gái. Nhà bác có mảnh đất rất rộng, xây một căn nhà 6 tầng khá bề thế, phía sau còn có 2 dãy phòng trọ gồm 15 phòng cho thuê.
Bác chỉ có một cậu con trai tên Tấn, hơn tôi vài tuổi. Vì anh chưa lập gia đình, cũng không có công việc ổn định nên bác lúc nào cũng canh cánh chuyện ở cái tuổi gần đất xa trời mà chưa được bế cháu nội.
Ở tuổi 35, tôi bất ngờ được bác hàng xóm ngỏ ý gả con trai, kèm lời hứa cho 4 tỷ đồng và 2 dãy phòng trọ (Ảnh minh họa: Sina).
Một buổi chiều, bác sang nhà tôi chơi rồi bất ngờ nói với mẹ tôi: “Hay cho con bé làm con dâu tôi đi”. Nghĩ bác nói đùa, tôi ngồi bên cạnh cười: “Bác lại trêu cháu rồi!”.
Nhưng bác nói mình hoàn toàn nghiêm túc. Bác bảo đã để ý tôi từ lâu, thấy tôi hiền lành, sống giản dị, lại chăm chỉ đi làm nên rất quý. Bác nói nếu tôi đồng ý lấy Tấn, bác sẽ cho hai vợ chồng một khoản tiền khoảng 4 tỷ đồng làm vốn, đồng thời giao 2 dãy nhà trọ cho tôi quản lý. Căn nhà hiện tại gia đình bác ở, sau này cũng sẽ để lại cho hai vợ chồng.
Tôi nghe xong vừa bất ngờ vừa... choáng. Bác đưa ra khối tài sản lớn, nghe thì ai cũng thích nhưng nghĩ đến con trai bác, tôi lại ngập ngừng.
Anh Tấn tính tình hiền lành, cao ráo, khuôn mặt sáng, chỉ có điều tính anh... hơi "mát mát". Có lần tiện đường, tôi nhờ anh mua bó hoa về thắp hương cúng rằm thì anh lôi ở đâu về mấy bông hoa nhựa. Anh nói, cô bán hoa bảo dùng hoa nhựa vừa đẹp vừa bền. Tôi nghe xong, không biết nên khóc hay cười...
Người trong khu phố trêu đùa hay nói mát mẻ gì, anh cũng không phản ứng lại. Gần 40 tuổi mà chiều nào anh cũng chơi với bọn trẻ con ở dãy trọ.
Tấn lại không có công việc ổn định. Trước đây bác gái từng xin cho anh trông xe ở một cửa hàng nhưng anh để mất xe, nhà anh phải đền bù mấy chục triệu đồng. Từ đó, mẹ anh không dám để con trai đi trông xe nữa…
Mấy tuần gần đây, bác hàng xóm thường xuyên sang nhà tỉ tê khiến mẹ tôi có vẻ xuôi lòng. Mẹ bảo: “Con cũng 35 tuổi rồi, còn chờ gì nữa. Thằng Tấn hiền lành, lại được bố mẹ để lại bao nhiêu tài sản. Lấy người hiền lành, có tài sản còn hơn lấy người khôn quá, suốt ngày tính toán, rồi nhậu nhẹt bê tha, bồ bịch”.
Tôi hiểu mẹ lo cho tôi, sợ con gái lớn tuổi vẫn chưa lập gia đình sẽ càng khó tìm người phù hợp. Mẹ cũng nghĩ rằng nếu lấy Tấn, ít nhất tôi không phải lo chuyện kinh tế, lại có nhà cửa, tài sản và cuộc sống ổn định.
Nhưng tôi cứ suy nghĩ, đắn đo mãi về một chuyện. Tôi sợ mình phải vừa làm vợ, vừa quán xuyến nhà cửa, vừa chăm con, rồi lại phải vừa phải trông nom chồng.
Tiền bạc có thể giúp cuộc sống nhẹ nhàng hơn, nhưng không thể thay thế một người chồng biết chia sẻ việc nhà, cùng nuôi dạy con cái hay cùng vợ giải quyết khi gia đình gặp chuyện. Nếu cả hai không có tình cảm, không thể sát cánh cùng nhau xây dựng một gia đình, thì dù trước mặt là khối tài sản lớn, tôi vẫn nghĩ đó là cuộc hôn nhân không đáng để đánh đổi.
Mọi người thấy tôi suy nghĩ như vậy có đúng không? Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.