Tôi 42 tuổi, vợ kém ba tuổi. Chúng tôi kết hôn được 14 năm, có một con trai và một con gái. Hai vợ chồng đều làm việc ở thành phố, thu nhập ổn định. Sau nhiều năm tích góp, chúng tôi mua được căn hộ, có một chiếc ôtô phục vụ việc đi lại. Cuộc sống không quá giàu có nhưng tôi chưa bao giờ thấy gia đình mình thiếu thốn điều gì. Công việc của tôi thường xuyên phải đi gặp khách hàng, có những hôm về nhà khi các con đã ngủ. Tôi biết điều đó khiến vợ đôi lúc buồn nên luôn cố gắng bù đắp bằng những việc nhỏ.
Cuối tuần tôi đưa cả nhà đi ăn, thỉnh thoảng chủ động đón con để vợ có thời gian nghỉ ngơi. Tôi cũng chưa từng nghĩ mình là người chồng hoàn hảo, nhưng tôi tin mình đã nghiêm túc với cuộc hôn nhân này. Khoảng một năm trước, tôi nhận thấy vợ thay đổi. Cô ấy thường xuyên cầm điện thoại, có lúc nhắn tin rồi cười một mình. Trước đây vợ vốn rất thoải mái với tôi, điện thoại để đâu cũng được, nhưng lúc đó lại đặt mật khẩu.
Minh họa AI
Tôi hỏi, vợ chỉ bảo nhiều việc với lại đặt mật khẩu để ví dụ thất lạc máy thì người nhặt được cũng chẳng dùng được. Tôi nghĩ cũng hợp lý nên cho qua. Cho đến một hôm, tôi vô tình nghe được thông tin về vợ có mối quan hệ thân thiết với đồng nghiệp nam. Tôi hỏi thẳng, vợ chần chừ lúc lâu rồi thừa nhận hai người họ có tình cảm với nhau một thời gian rồi. Vợ nói ban đầu chỉ là những cuộc trò chuyện sau giờ làm, chia sẻ chuyện công việc rồi dần trở nên gần gũi với anh ta. Vợ khẳng định họ chưa đi quá giới hạn, chưa từng nghĩ sẽ bỏ chồng con và xin tôi cho một cơ hội. Tôi đau nhưng vẫn chọn tha thứ vì gia đình, vì con.
Tôi yêu cầu vợ chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ đó, vợ đồng ý. Chúng tôi cũng nói chuyện với nhau nhiều hơn. Một thời gian dài sau đó, tôi thấy cuộc sống dần trở lại bình thường, tưởng mọi chuyện đã qua. Tôi không nhắc lại, không chì chiết, không dùng lỗi lầm ấy để làm cái cớ trách móc vợ mỗi khi vợ chồng bất hòa. Tôi nghĩ cuộc hôn nhân của mình có cơ hội hạnh phúc trở lại. Không ngờ sự việc lại một lần nữa trở nên tồi tệ hơn.
Một buổi sáng giữa tuần, tôi nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp của vợ, bảo vợ tôi đang bị một nhóm người tới dằn mặt chuyện qua lại với chồng của một chị trong đó. Tôi lập tức tới, thấy một người phụ nữ lớn tiếng chất vấn vợ tôi, bên cạnh là đồng nghiệp nam của vợ (người từng qua lại với vợ tôi thời gian trước). Vợ tôi vừa khóc vừa cố giải thích nhưng người phụ nữ kia liên tục chỉ tay vào mặt vợ tôi và hỏi tại sao đã có gia đình vẫn qua lại với chồng chị ta.
Vài đồng nghiệp của vợ nhìn tôi ái ngại. Tôi nói với người phụ nữ kia rằng cứ bình tĩnh, tôi sẽ làm rõ chuyện này, rồi tìm cách đưa vợ về nhà. Người phụ nữ kia còn đưa cho tôi những hình ảnh vợ và chồng chị ta ở cửa khách sạn. Tôi quay sang nhìn vợ, em chỉ cúi đầu khóc. Tối hôm đó, vợ quỳ xuống xin tôi đừng bỏ em. Em bảo đã biết sai, vẫn còn yêu tôi và mong tôi cho cơ hội nữa. Tôi từng tha thứ một lần, giờ làm sao có thể tha thứ tiếp khi nhìn những bức ảnh người phụ nữ kia đưa cho xem. Tôi thương các con, vẫn còn tình cảm với vợ và cũng không muốn gia đình tan vỡ, nhưng giờ tôi phải làm gì, mong được các bạn chia sẻ.
Nguyên Khang