Đọc bài viết "Tôi không thấy khổ sở phải xếp hàng 60 phút chờ ăn một bát phở ngon", tôi không đồng tình với suy nghĩ cam chịu của tác giả. Bản thân tôi cũng từng bỏ ra nửa tiếng xếp hàng để chờ tới lượt vào ăn một quán bún nổi tiếng ở Hà Nội. Quán ngon thì đông, đông thì phải chờ, đó là điều dễ hiểu. Đã tìm đến một nơi được nhiều người yêu thích, tôi cũng xác định trước rằng mình sẽ không thể vừa đến là có chỗ ngồi ngay.
Hôm đó, tôi đứng xếp hàng gần nửa tiếng mới đến lượt. Trong thời gian chờ, nhìn dòng người nối nhau vào quán, tôi càng hiểu vì sao những người bán hàng ở đây luôn tay luôn chân. Người gọi món, người bê đồ, người tính tiền, tiếng nói chuyện, tiếng khách giục nhau... tất cả tạo nên một không khí khá căng thẳng.
Tôi không phàn nàn chuyện phải chờ. Thậm chí, tôi nghĩ quán đông cũng là một phần của sự nổi tiếng. Người bán chắc chắn rất áp lực, đặc biệt vào những giờ cao điểm. Tôi cũng không kỳ vọng họ phải niềm nở, cười nói với từng khách hàng như trong những nhà hàng sang trọng.
Nhưng điều tôi không ngờ là mình vừa bước chân vào quán đã bị chủ quán mắng té tát. Lý do chỉ vì tôi không biết quy định "phải ngồi vào bàn mới được gọi món". Sau khi xếp hàng khá lâu, thấy có bàn trống, tôi gọi món theo phản xạ, có lẽ không đúng với cách quán muốn khách thực hiện. Nhưng nếu được nhắc nhẹ rằng "Anh chị vui lòng ngồi vào bàn trước rồi mới gọi món", thì tôi hoàn toàn có thể vui vẻ làm theo.
Nhưng cách tôi nhận được lại là những lời la mắng ngay trước mặt nhiều người. "Nói ít thôi, ngồi vào bàn đi, gọi cái gì mà gọi", nữ chủ quán chẳng thèm ngước lên nhìn tôi, liên tục xổ ra những lời lẽ gay gắt, khó nghe. Tôi đứng đó, khá bất ngờ và ngượng. Sau gần nửa tiếng chờ đợi, điều đầu tiên tôi nhận được khi bước vào quán không phải là một bát bún nóng mà là cảm giác mình vừa làm điều gì đó rất sai.
>> Xếp hàng nửa tiếng để ăn bát phở 70 K tự phục vụ ở phố cổ Hà Nội
Tất nhiên, vì lỡ rồi nên tôi vẫn ngồi xuống ăn, chẳng dám đôi co. Tôi nghĩ thôi thì quán đông, người bán chắc đang mệt, có thể lúc đó họ nóng tính. Nhưng hôm ấy, tôi ăn mà chẳng thấy ngon. Có lẽ bởi cảm giác mình như đang đi xin ăn nhà người ta.
Tôi hiểu kinh doanh hàng ăn vào giờ cao điểm là một công việc rất vất vả. Chủ quán phải lo đủ thứ, từ nguyên liệu, nhân viên, khách hàng đến doanh thu. Khi hàng chục người cùng chờ, chỉ một thao tác chậm cũng có thể khiến cả guồng phục vụ bị ảnh hưởng. Nhưng đông khách không nên trở thành lý do để người bán được quyền thiếu tôn trọng khách hàng.
Khách bỏ tiền mua một bữa ăn, nhưng thứ họ nhận lại không chỉ là đồ ăn. Đó còn là trải nghiệm và cảm giác được đối xử tử tế thay vì bị xúc phạm. Quán đông có thể khiến người bán mệt mỏi, nhưng khách hàng cũng đã mất thời gian xếp hàng để được ăn. Nếu cả hai bên cùng giữ cho nhau một chút tôn trọng, một bữa ăn sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Một quán ăn có thể nổi tiếng nhờ món ngon, nhưng để khiến khách muốn quay lại, thứ quyết định lại là cách họ được đối xử, phục vụ. Bởi chẳng ai muốn bỏ tiền và thời gian để rồi bước ra khỏi quán với cảm giác mình vừa được ban cho một ân huệ.
Linh San
- Bạn trẻ được gì khi xếp hàng 'bắt trend' trà chanh, bánh đồng xu?
- Xếp hàng xuyên đêm mua bánh trung thu chỉ vì ngon?
- 'Sốc văn hóa' vì thái độ không cần khách của quán bún nổi tiếng
- 'Mốt' chửi bậy
- 12 năm tôi vật lộn mở quán ăn 'ngon nhưng ế khách'
- Vị khách cãi nhau với chủ quán phở vì không được cho thêm túi nilon
- Bạn trẻ được gì khi xếp hàng 'bắt trend' trà chanh, bánh đồng xu?
- Xếp hàng xuyên đêm mua bánh trung thu chỉ vì ngon?
- 'Sốc văn hóa' vì thái độ không cần khách của quán bún nổi tiếng
- 'Mốt' chửi bậy
- 12 năm tôi vật lộn mở quán ăn 'ngon nhưng ế khách'
- Vị khách cãi nhau với chủ quán phở vì không được cho thêm túi nilon