Bỏ qua điều hướng

'Việt Nam cần thêm cầu thủ nhập tịch để giành vé dự World Cup 2030'

'Việt Nam cần thêm cầu thủ nhập tịch để giành vé dự World Cup 2030'
Nguồn ảnh: VnExpress

Sau khi biết cách thắng bằng những cầu thủ nhập tịch, liệu Việt Nam có thể dùng họ để xây dựng một đội tuyển đủ mạnh cho World Cup 2030?

Việt Nam đã vô địch ASEAN Cup 2026. Nhưng có lẽ phải đến khi Wanchai Jarunongkran tự đưa bóng vào lưới nhà ở những giây cuối cùng, nhiều người hâm mộ mới thực sự thở phào. Việt Nam hòa Thái Lan 2-2 ở lượt về, thắng chung cuộc 4-2 và bảo vệ thành công danh hiệu Đông Nam Á. Nhưng nếu chỉ nhìn vào chiếc cúp, chúng ta có thể bỏ qua một vài tín hiệu đáng suy nghĩ từ chính trận đấu quyết định ấy.

Ở lượt đi tại Bangkok, Việt Nam chơi thứ bóng đá rất khác. Sau khi bị Thái Lan gây sức ép trong hiệp một, đội tuyển kiên nhẫn chờ đợi cơ hội và kết thúc trận đấu với chiến thắng 2-0. Patrik Lê Giang có một ngày xuất sắc trong khung gỗ, còn những điều chỉnh của HLV Kim Sang-sik trong hiệp hai giúp Việt Nam tạo ra khác biệt. Nhưng bốn ngày sau, khi trở về Mỹ Đình với lợi thế hai bàn, tâm thế của đội tuyển dường như đã thay đổi.

Có lẽ chính sự hưng phấn sau chiến thắng sân khách khiến Việt Nam bước vào trận lượt về với phong thái của một đội "cửa trên". Thay vì tiếp tục sự thận trọng và chặt chẽ như ở Bangkok, đội chủ nhà chủ động đẩy cao đội hình. Trong khi đó, Thái Lan hiểu rằng họ không còn gì để mất. Kết quả là Việt Nam bị thủng lưới ngay phút 12. Đó chưa phải thảm họa, bởi Việt Nam vẫn còn lợi thế hai bàn. Nhưng nó khiến khoảng cách an toàn bị thu hẹp đáng kể.

Và đầu hiệp hai, khi Thái Lan được hưởng phạt đền, cán cân tâm lý càng trở nên mong manh. Rất may cho Việt Nam, Kakana Khamyol sút bóng vọt xà. Chỉ vài phút sau, Hoàng Hên dứt điểm khiến bóng chạm cột rồi bật vào người thủ môn Chatchai đi vào lưới. Một bàn thắng có phần may mắn, nhưng cũng là bước ngoặt đưa Việt Nam trở lại trạng thái an toàn.

Sau đó Thái Lan một lần nữa vượt lên ở phút 85, trước khi Wanchai lại trở thành người "giải cứu" Việt Nam bằng pha phản lưới ở phút bù giờ. Hai bàn thắng của Việt Nam trong trận lượt về đều đến từ những tình huống mà đối phương đóng vai trò rất lớn. Đó chính là "vết gợn" đầu tiên. Không phải bởi Việt Nam không xứng đáng vô địch. Nhưng một đội bóng muốn bước ra khỏi Đông Nam Á để cạnh tranh ở châu lục không thể mãi phụ thuộc vào những khoảnh khắc may rủi như vậy.

>> 'Thái Lan có Chanathip, Theerathon cũng khó thắng được Việt Nam'

Chúng ta đã bắt đầu có những cá nhân đủ sức thắng ở Đông Nam Á, nhưng cấu trúc đội tuyển vẫn chưa đủ chiều sâu để bước lên một tầng khác của châu Á. Đó mới là điều đáng suy nghĩ sau chiếc cúp này.

Nhập tịch đã phát huy tác dụng. Patrik Lê Giang đã trở thành điểm tựa đáng tin cậy. Ở Bangkok, anh có nhiều pha cứu thua quan trọng, góp phần giúp Việt Nam giữ sạch lưới và tạo nền tảng cho chiến thắng 2-0. Ở lượt về, anh tiếp tục có những tình huống xử lý tốt trong thời điểm Thái Lan gây sức ép mạnh. Điều đáng nói là phía sau Lê Giang vẫn còn Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip, cùng những thủ môn trẻ như Trần Trung Kiên, Cao Văn Bình và Trần Đức Duy. Nếu chỉ nhìn vào vị trí thủ môn, chính sách mở cửa đã tạo ra một cuộc cạnh tranh mà bóng đá Việt Nam trước đây khó có được.

Trên hàng công, bộ ba Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên, Nguyễn Tài Lộc cũng cho thấy một cấp độ khác về khả năng tạo đột biến. Đây là mặt tích cực rất rõ ràng. Không nên né tránh sự thật rằng nhập tịch có thể nâng chất lượng đội tuyển trong thời gian ngắn. Một cầu thủ giỏi gia nhập đội tuyển không chỉ bổ sung một vị trí, mà còn tạo ra cạnh tranh, nâng tiêu chuẩn tập luyện và buộc các cầu thủ bản địa phải tiến bộ. Nhưng cũng chính ở đây, một câu hỏi khác xuất hiện: chúng ta sẽ nhập tịch đến đâu?

Đừng biến nhập tịch thành con đường tắt. Hoàng Hên và Tài Lộc đều đã 32 tuổi, trong khi Xuân Son 29 tuổi. Họ đang ở độ chín hoặc cuối giai đoạn đỉnh cao của sự nghiệp. Điều đó không phải vấn đề cho một giải đấu như ASEAN Cup. Nhưng nếu mục tiêu của bóng đá Việt Nam lớn hơn chiếc cúp Đông Nam Á, bài toán phải được tính theo một chu kỳ dài hơn.

Hãy nhìn sang Philippines. Giai đoạn 2010-2014, Philippines tạo ra một bước ngoặt đáng kể bằng việc tận dụng nguồn cầu thủ sinh ra ở nước ngoài và các cầu thủ nhập tịch. Họ ba lần liên tiếp lọt vào bán kết AFF Cup, từ một đội bóng gần như thường xuyên bị xem là "lót đường" trở thành một thế lực mới ở Đông Nam Á. Nhưng Philippines chưa bao giờ vô địch AFF Cup. Và khi thế hệ cầu thủ tạo nên "Azkals" không còn ở đỉnh cao, đội tuyển này cũng không duy trì được vị thế tương ứng.

Indonesia hiện là ví dụ đáng chú ý hơn về việc sử dụng nguồn cầu thủ có yếu tố nước ngoài để nâng tầm đội tuyển. Malaysia cũng đi theo hướng tương tự, nhưng lại phải trả giá rất đắt khi chính sách này vướng vào bê bối liên quan hồ sơ nguồn gốc của bảy cầu thủ. Bài học ở đây không phải "đừng nhập tịch" mà là nhập tịch phải có nguyên tắc.

Bóng đá Việt Nam từng có một giai đoạn gần như đóng cửa với cầu thủ nhập tịch ở đội tuyển quốc gia. Khoảng hơn một thập niên trước, chúng ta từng có một nhóm cầu thủ nhập tịch đang ở độ chín mà nếu được trao cơ hội, họ hoàn toàn có thể cạnh tranh vị trí ngay cả với đội tuyển Việt Nam hiện nay. Hoàng Vũ Samson, Đỗ Merlo, Huỳnh Kesley Alves, Đinh Hoàng Max, Hoàng Vissai hay Lê Văn Tân (Jonathan Quartey) đều là những cầu thủ đã có nhiều năm thi đấu tại V-League. Không thể nói tất cả những cầu thủ ấy chắc chắn sẽ giúp Việt Nam thành công. Nhưng câu chuyện đó cho thấy một điều: chúng ta từng thiếu một chính sách nhất quán.

Khi chưa mở cửa, chúng ta gần như đóng cửa hoàn toàn. Khi mở cửa, nguy cơ lại là mở quá nhanh. Giờ đây, khi đã chứng minh được rằng cầu thủ nhập tịch có thể tạo ra khác biệt, điều cần thiết là xây dựng một bộ lọc.

Không chỉ hàng công, tuyến giữa cũng cần được gia cố. Trận chung kết còn cho thấy một điểm yếu khác ít được chú ý hơn: chiều sâu ở tuyến giữa. Khi Hoàng Đức gặp vấn đề, tuyến giữa Việt Nam gần như trở nên mong manh. Chúng ta không thiếu những cầu thủ chơi thiên về sáng tạo hoặc hộ công. Quang Hải, Đình Bắc, Hai Long và thậm chí Hoàng Hên đều có thể tạo ra những khoảnh khắc khác biệt ở khu vực phía trên. Nhưng đội tuyển lại thiếu một "máy quét" thực thụ - mẫu tiền vệ có khả năng thu hồi bóng, tranh chấp, che chắn trước hàng thủ và giải phóng Hoàng Đức khỏi quá nhiều nhiệm vụ phòng ngự.

Đây không phải vấn đề quá lớn khi Việt Nam thường xuyên được chơi ở thế cửa trên tại Đông Nam Á. Nhưng khi bước ra sân chơi châu Á, câu chuyện sẽ hoàn toàn khác. Trước Nhật Bản, Hàn Quốc, Iran, Australia, thậm chí những đối thủ đồng cân như Trung Quốc, UAE, Jordan, Qatar hay Oman, Việt Nam không thể mặc định mình là đội kiểm soát thế trận. Sẽ có những thời điểm chúng ta phải lùi thấp, chịu áp lực và chuyển trạng thái thật nhanh. Khi ấy, khả năng thu hồi bóng ở trung tuyến có giá trị không kém một tiền đạo biết ghi bàn.

Đó cũng là một vị trí mà chính sách nhập tịch có thể được cân nhắc. Không nhất thiết phải tìm một cầu thủ nhập tịch để thay thế Hoàng Đức. Điều Việt Nam cần là một người có thể chơi cạnh Hoàng Đức, bù đắp cho những khoảng trống mà cầu thủ này không thể tự mình giải quyết.

Theo tôi, tiêu chí đầu tiên nên là nguồn gốc. Những cầu thủ có dòng máu Việt Nam, có sự gắn bó với Việt Nam hoặc có mối liên hệ gia đình với Việt Nam nên được ưu tiên. Patrik Lê Giang, Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip là những ví dụ điển hình của nhóm này. William Minh Hoàng cũng có thể được xem là một ví dụ cho hướng ưu tiên này: cầu thủ có dòng máu Việt Nam và còn rất trẻ. Điều quan trọng là tiêu chí lựa chọn: nếu có thể, hãy ưu tiên những cầu thủ vừa có liên hệ với Việt Nam, vừa còn đủ trẻ để đóng góp trong nhiều năm.

>> 'Xuất ngoại trung vệ ngay nếu Việt Nam muốn dự World Cup'

Một cầu thủ 29 tuổi như Xuân Son hoàn toàn có thể là khoản đầu tư hợp lý nếu anh giúp đội tuyển tiến gần hơn đến những mục tiêu lớn trong hai, ba năm tới. Nhưng với những cầu thủ đã 32 tuổi như Hoàng Hên và Tài Lộc, câu chuyện phải được nhìn khác: họ có thể là những mảnh ghép rất giá trị cho hiện tại, đồng thời không thể là nền móng duy nhất cho tương lai. Đó là sự khác biệt giữa dùng nhập tịch để thắng một giải đấu và dùng nhập tịch để xây dựng một đội tuyển.

ASEAN Cup 2026 đã kết thúc. Chiếc cúp ở lại Việt Nam. Nhưng nếu mục tiêu tiếp theo chỉ là bảo vệ thêm một lần chức vô địch Đông Nam Á, chúng ta sẽ bỏ lỡ cơ hội lớn nhất mà thế hệ cầu thủ hiện nay đang mang lại. Mục tiêu thực sự phải là châu Á. Việt Nam cần hướng đến nhóm 10 đội mạnh nhất châu lục và xa hơn là giành quyền dự World Cup. Chu kỳ World Cup 2030 sẽ đến rất nhanh. Đội hình cho chiến dịch ấy phải được chuẩn bị từ nhiều năm trước.

Điều đó có nghĩa, ngay từ bây giờ, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam cần trả lời những câu hỏi rất cụ thể: Đến năm 2028, đội tuyển sẽ có bao nhiêu cầu thủ nhập tịch? Bao nhiêu trong số đó còn đủ khả năng chơi bóng ở đẳng cấp cao vào năm 2029? Những vị trí nào bóng đá Việt Nam đang thiếu và cần bổ sung từ nguồn lực bên ngoài? Bao nhiêu cầu thủ trẻ trong nước phải được tạo cơ hội để thay thế những cầu thủ nhập tịch khi họ qua đỉnh cao?

Nếu không có câu trả lời, chính sách nhập tịch rất dễ trở thành một chuỗi quyết định ngắn hạn: thiếu vị trí nào thì tìm một ngoại binh tốt ở vị trí đó. Đến một ngày, đội tuyển có thể mạnh hơn về mặt con người nhưng lại yếu hơn về bản sắc và chiều sâu đào tạo. Đó mới là rủi ro lớn nhất. Việt Nam không cần phải lựa chọn giữa thành tích và bản sắc. Chúng ta hoàn toàn có thể có cả hai, nếu nhập tịch được xem là một phần của quy hoạch phát triển bóng đá chứ không phải chiếc phao cứu sinh cho từng giải đấu.

Sau khi đã biết cách thắng bằng những cầu thủ nhập tịch, liệu chúng ta đã biết cách dùng họ để xây dựng một đội tuyển đủ mạnh cho 2030 hay chưa? Nếu câu trả lời là có, ASEAN Cup 2026 sẽ không chỉ là một chức vô địch. Nó sẽ là điểm khởi đầu cho một bước tiến mới của bóng đá Việt Nam.

Tran Minh Giang

  • 'Nhập tịch cầu thủ để đưa bóng đá Việt Nam trở lại đường đua'
  • Sốt ruột nhập tịch cầu thủ để bóng đá Việt 'đi tắt đón đầu'
  • 'Lá bài' nhập tịch cầu thủ
  • Bài học nhập tịch cầu thủ của Nhật Bản để bóng đá Việt thoát 'ao làng'
  • 'Đội tuyển Việt Nam nên nhập tịch cầu thủ'
  • V-League tăng suất ngoại binh lên 5 có thiệt thòi cầu thủ Việt?
Theo thông tin ghi nhận từ VnExpress, bài viết về ''Việt Nam cần thêm cầu thủ nhập tịch để giành vé dự World Cup 2030'' đang thu hút sự chú ý của đông đảo độc giả. Bản tin phản ánh rõ diễn biến khi sau khi biết cách thắng bằng những cầu thủ nhập tịch, liệu Việt Nam có thể dùng họ để xây dựng một đội tuyển đủ mạnh cho World Cup 2030?, cung cấp nhiều góc nhìn thực tế cho bạn đọc. Thông tin chi tiết và góc nhìn chuyên môn tiếp tục được các bên phối hợp cập nhật đầy đủ đến độc giả.