Cậu bé với căn bệnh tiểu đường
“Khi đứa con trai bốn tuổi của bạn được chẩn đoán mắc bệnh tiểu đường, các bác sĩ trong phòng khám nói rằng đời sống thể thao của nó sẽ bị hạn chế rất nhiều. Đó hẳn phải là một người mẹ cực kỳ mạnh mẽ mới có thể bước ra khỏi những căn phòng ấy”, Alexander Zverev xúc động tới mức phải dừng lại hai lần để lấy lại sự bình tĩnh.
“Bà tuyên bố: Con trai tôi sẽ trở thành bất cứ điều gì nó muốn. Nếu nó muốn làm vận động viên tennis, nó sẽ là một tay vợt. Nếu nó muốn làm việc khác, nó sẽ theo đuổi con đường ấy. Căn bệnh này sẽ không định hình nên chúng tôi. Và tôi hạnh phúc khi chúng tôi đã vượt qua nó. Chúng tôi đã giải quyết được vấn đề để đứng ở đây lúc này”, Zverev kết thúc bài phát biểu nhận cúp US Open với nụ cười đầy tự hào.
Người phụ nữ ấy chính là Irina Zvereva. Bà từng là tay vợt chuyên nghiệp, có thời điểm đứng hạng 4 trong số các nữ vận động viên tennis Liên Xô. Năm 1991, bà cùng chồng rời Moskva sang Hamburg (Đức) cùng cậu con trai cả Mischa Zverev. Họ tiếp tục làm huấn luyện viên quần vợt tại câu lạc bộ thể thao địa phương, để bắt đầu lại ở đất nước mới. Sáu năm sau, Alexander Zverev chào đời. Cậu bé được mẹ dạy quần vợt từ năm ba tuổi.
Thế nhưng, chỉ một năm sau buổi tập đầu tiên, bác sĩ đã chẩn đoán về căn bệnh tiểu đường kia. Bà Irina lo lắng tới mức hỏi đi hỏi lại bao giờ con trai sẽ khỏi sau mỗi lần tái khám. Còn câu trả lời vẫn y nguyên: Không bao giờ.
Những năm sau đó, bà và chồng phải đánh thức Alexander dậy ba lần mỗi đêm để đo đường huyết và tiêm insulin. Ban ngày, chính bà Irina là người cầm vợt huấn luyện con trai trên sân. Cú đánh trái tay của Zverev có được, hoàn toàn nhờ công người mẹ.
Gia đình Zverev đã giữ kín điều này xuyên suốt gần hai thập kỷ. Zverev không bao giờ nhắc đến tình trạng của mình, cho tới cuối năm 2022, sau khi anh trở thành nhà vô địch Olympic Tokyo. Anh thừa nhận bản thân từng rất khó chấp nhận căn bệnh và đã cố giấu nó với thế giới.
“Quý ông Suýt Nữa”
Với Alexander Zverev, con đường quần vợt tưởng như trải đầy hoa hồng. Từ chức vô địch đơn nam trẻ Australian Open năm 2014, tới ngôi vị số 1 thế giới ở lứa trẻ, tay vợt người Đức nhanh chóng lọt top 4 thế giới năm 2017, xếp sau lần lượt Grigor Dimitrov, Roger Federer và Rafael Nadal. Anh có hai lần vô địch giải cuối mùa ATP Finals vào các năm 2018 và 2021, cũng như giành Huy chương vàng Olympic Tokyo sau đó. Thế nhưng, danh hiệu Grand Slam (gồm bốn giải đấu lớn và danh giá nhất trong năm theo thứ tự thời gian của môn quần vợt) luôn nằm ngoài tầm tay.
Zverev lần đầu lọt vào chung kết Grand Slam ở New York năm 2020. Anh dẫn Dominic Thiem hai set trắng và có quyền giao bóng ở set đấu thứ 5, nhưng thất bại. Hai năm sau, Zverev gục ngã vì lật cổ chân sau ba giờ thi đấu căng thẳng trước Rafael Nadal ở bán kết Roland Garros. Sau giai đoạn phẫu thuật dây chằng và những tháng dài tập phục hồi mệt mỏi, anh đã quyết định công khai về căn bệnh của mình.
Thêm hai trận chung kết thất bại là Australian Open 2025 và Wimbledon 2026, báo chí quốc tế bắt đầu gọi anh bằng biệt danh Quý ông Suýt Nữa (Mr Almost). Biệt danh đầy khó chịu ấy như cái dớp nặng nề bao phủ lên các giải đấu của tay vợt này. Anh vùi mình vào tập luyện và thi đấu, để rồi tiếp tục lún sâu hơn.
“Tôi đã không nghỉ ngơi sau Australian Open 2025, và điều đó ảnh hưởng tới tôi rất nhiều. Theo một cách nào đó, có lẽ đó không phải điều khôn ngoan nhất”, Zverev thừa nhận. Thậm chí, Zverev đã nói với báo chí rằng anh cảm thấy cô đơn và phải vật lộn về mặt tinh thần. Anh cảm thấy trống rỗng, đánh mất niềm vui trong mọi thứ, ngay cả khi chiến thắng. Khi được hỏi liệu anh có cần điều trị tâm lý, chàng trai người Đức thổ lộ: “Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy mình cần điều đó”.
Ngỡ ngàng ở lần đầu phá dớp
Rạng sáng 14/9, trên sân Arthur Ashe (New York), Zverev bước vào trận chung kết US Open với tư cách hạt giống số 1, trước Ben Shelton. Tay vợt chủ nhà đang đạt phong độ cao và gánh trên vai kỳ vọng chấm dứt 23 năm quần vợt nam nước Mỹ không có nhà vô địch Grand Slam.
Sau hơn 3 giờ 33 phút, Zverev thắng Ben Shelton với tỷ số chung cuộc 3-1. Trong quãng thời gian ấy, anh đã hai lần phải tiêm insulin lúc đổi sân. Đó là việc anh vẫn làm suốt nhiều năm qua, và từng phải giải thích cho các quan chức khi họ thấy bối rối.
Lần này, thời điểm loa vang lên thông báo kết thúc trận, cả sân vận động đứng dậy vỗ tay, Zverev vẫn bình thản kiểm tra quả bóng, rồi chuẩn bị tư thế sẵn sàng, như thể trận đấu vẫn đang tiếp diễn. Phải mất tới 10 giây khi âm thanh từ bốn phía liên tục vọng lại, Zverev mới sực nhớ ra chiến thắng đã thuộc về mình. Như Zverev giải thích sau trận đấu, anh cứ ngỡ tỷ số khi ấy mới là 5-1.
Sáu năm trước, cũng trên chính mặt sân này, anh đã tuột mất chức vô địch, khi cách vinh quang chỉ một pha giao bóng ăn điểm. Anh biết rõ tỷ số khi ấy. Anh biết mình đang ở đâu, tỷ số lúc ấy là gì, và rồi xao động vì nghĩ tới chiếc cúp kia. Và sau bao lần thất bại trước vạch đích, anh không còn đoái hoài tới những cú đánh hỏng, hay bận tâm tới pha bóng quyết định, mà chỉ tập trung toàn lực cho những cú đánh tiếp theo.
“Chúng tôi đã trải qua 30 năm mà không giành được một Grand Slam nào, còn bây giờ có hai danh hiệu chỉ trong vòng ba tháng. Tôi nghĩ Chúa đã nhìn thấy chúng tôi làm việc vất vả thế nào, chịu đựng ra sao, đi qua bao nhiêu đau đớn. Tôi nghĩ năm 2026 là kết quả của tất cả những năm tháng trước đó”, Zverev nhấn mạnh.
Với Zverev ở New York, điều xúc động nhất ùa về chính là câu nói của người mẹ trong phòng khám nhi tại Hamburg năm nào. Bởi, những gì bác sĩ nói về giới hạn của đứa trẻ không nhất thiết sẽ trở thành sự thật.
Năm 2026 là khoảng thời gian Zverev hoàn toàn lột xác. Anh giành Grand Slam đầu tiên với Roland Garros vào tháng 6 và mới đây là US Open. Phải mất sáu năm, trải qua vô số ca phẫu thuật, 24 giải đấu trắng tay với ba trận chung kết thất bại, tay vợt 29 tuổi người Đức mới vượt qua được bức tường tâm lý, tập trung hoàn toàn vào từng đường bóng, và không xao nhãng bởi bất kỳ điều gì.
NHẬT DŨNG